t, cúi xuống tai tôi nói mấy
tiếng.
Tôi lập tức hóa đá, hơn nữa còn là bức tượng đá kinh
hãi.
Tôi run lẩy bẩy nói: “Thiếu gia, nô tì sợ mình
không xứng với gia thế nhà cậu!”
Ninh Hiên véo một cái vào eo tôi, trợn mắt nhìn
tôi hung dữ nói: “Thế thì làm thê thiếp hầu hạ chăn chiếu!”
Tôi nói: “Hứ! Thế cậu định kiếm ai làm thiếu phu
nhân? Nói cho cậu biết, bàn tay phải của tôi đã bị anh em cậu làm dơ bẩn hết
rồi! Chúng mà dám phụ lại bàn tay này, nhất định tôi sẽ dùng tay bóp chết! Bóp
chết! Bóp chết!!!”
Bộ mặt Ninh Hiên liền chuyển sang kiểu đồi bại:
“Em đã là thê thiếp rồi thì làm sao anh có thiếu phu nhân được nữa? Có điều nói
đến đây anh lại rất muốn em giúp anh xử lý anh em của anh một lần nữa đây!”
Tôi kêu lên thất thanh rồi vội vàng vùng thoát
khỏi hắn chạy tóe khói.
Chuyện kinh khủng như vậy làm một lần là đủ rồi!
Không muốn làm lại nữa đâu!
…
Hai hôm sau, thầy tổ trưởng bộ môn Toán gọi tôi
lên gặp. Tôi đến nơi lại nghe bảo là thực ra hiệu trưởng muốn gặp tôi nói
chuyện, thầy chỉ là người trung gian truyền đạt lại mệnh lệnh cấp trên.
Trong lòng tôi có chút thấp thỏm. Tự nhiên hiệu
trưởng lại muốn gặp tôi? Tôi lo lắng hỏi thầy tổ trưởng: “Thầy có biết thầy
hiệu trưởng tìm em vì chuyện gì không?”
Thầy tổ trưởng vốn rất mau mồm mau miệng, nghe
tôi hỏi xong lại trở nên ấp úng, quanh co mãi cuối cùng trả lời tôi một câu rất
vô trách nhiệm: “Cái này à… đến khi em gặp thầy hiệu trưởng rồi sẽ biết thôi!”
Cái này à…thầy tổ trưởng, tôi khẳng định là thầy
đang nói bừa!
Trong lòng còn nguyên nỗi sợ hãi, tôi đến trước
phòng hiệu trưởng. Gõ cửa, đi vào, đối diện với bộ mặt tươi cười nhưng không rõ
có che dấu lưỡi dao nào không của thầy hiệu trưởng, tôi gập người chào.
Hiệu trưởng nhìn tôi cười híp mắt, nói: “Em là
Tô Nhã? Ồ, còn rất trẻ, trông không giống giáo viên lắm mà như học sinh hơn!”
Tôi cười gượng, không phân biệt nổi rốt cuộc câu
nói này là nói thẳng hay nói xiên. Là ý tốt hay ý xấu, nên quyết định im lặng
cho lành. Đây gọi là im lặng quan sát, kiệm lời tránh họa.
Hiệu trưởng tiếp tục cười tít mắt nói sang
chuyện khác. Đúng lúc nỗi lo sợ trong lòng tôi đang chuẩn bị rút lui, thấy mới
đột ngột đi thẳng vào vấn đề chính: “Cô Tô này, hôm nay tôi gọi cô đến đây là
có một số chuyện muốn trao đổi với cô. Gần đây trong trường đang rộ lên một số
tin đồn, rằng cô có tình cảm yêu đương với học sinh trong lớp của mình. Cô mới
về trường chưa được nửa năm, con đường sự nghiệp sau này vẫn còn rất rộng mở,
tôi chỉ muốn nhắc nhở cô làm gì cũng nên chú ý một chút, không nên quá thân
thiết với học sinh nam.”
Ra khỏi phòng hiệu trưởng, tôi như một thây ma
vô hồn, bước từng bước nặng nhọc trên hành lang.
Không ngờ chuyện giữa tôi và Ninh Hiên đã kinh
động đến cả thầy hiệu trưởng rồi. Quả nhiên người tốt việc tốt còn mất thời
gian để tuyên truyền phát huy, chứ chuyện gian tình vỡ lở thì chẳng cần đợi lâu
bao giờ.
Càng nhiều người để ý đến chuyện của tôi và Ninh
Hiên càng chứng tỏ mức độ đại nghịch bất đạo của nó khủng khiếp cỡ nào.
Theo chỉ thị vừa rồi của hiệu trưởng, gia thế
cậu học sinh trong vụ “bê bối tính cảm” với tôi rất không bình thường, nên tôi
phải hết sức tự trọng, chớ làm một số chuyện ngu ngốc cản trở tiền đồ bản than.
Nghĩ đến đây tôi chỉ biết gượng cười.
Yêu một người vốn dĩ không phải là tội lỗi.
Nhưng nếu tình yêu đó nảy nở vào một thời điểm không thích hợp thì lại chính là
tội lỗi.
Tôi không kể với Ninh Hiên chuyện mình lên gặp
hiệu trưởng. Tôi cho rằng không nên khiến cả hai cùng phải bận tâm đến chuyện
này. Từ đó, tôi bắt đầu giảm thiểu việc tiếp xúc trực tiếp với Ninh Hiên ở
trường, ra sức đóng vai một cô giáo nghiêm túc chính trực.
Ninh Hiên cũng không có ý kiến gì, rất ăn ý phối
hợp với tôi tránh tai mắt thiên hạ.
Khi cảm thấy vụ bê bối này đã nhạt dần, tôi có
thể thở phào nhẹ nhõm được rồi, thì một hôm, bỗng cô Vưu báo thầy tổ trưởng tìm
tôi. Tôi đến gặp thầy tổ trưởng, thầy nói thực ra vẫn là hiệu trưởng muốn gặp
tôi, thầy chỉ là người đưa tin trung gian. Thế là tôi lại đến gặp thầy hiệu
trưởng. Sau màn chào hỏi hết mực cung kính, thầy hiệu trưởng nói: “Cô Tô, thực
ra không phải tôi tìm cô mà là ngài thư ký Đường đây có chuyện muốn nói với
cô!”
Lúc này tôi mới phát hiện ra trong phòng hiệu
trưởng, còn có một người nữa.
Ngày hôm đó chính là vạch chia cắt trong số mệnh
của tôi.
Ngày hôm đó, hiệu trưởng nói: Không phải tôi tìm
cô mà là ngài thư ký Đường đây có chuyện muốn nói với cô.
Ngày hôm đó, tôi được thư ký Đường trông rất
quen nhưng không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu, lấy xe con đưa đến một nơi khác.
Ngày hôm đó, tôi đã nếm trải thời khắc nhục nhã
nhất trong cuộc đời.
Ngày hôm đó về đến nhà, tôi chui vào chăn khóc
nức nở. Khóc đến đứt từng khúc ruột, khóc đến không thiết sống, chỉ muốn chết
ngay lập tức.
Nhưng cuối cùng tôi quyết định không tìm đến cái
chết. Tôi phải gắng gượng kéo dài chút hơi tàn sống tiếp. Cho dù từ nay con tim
coi như đã chết, nhưng vì tất cả những người tôi yêu, tôi phải kiên cường sống