vậy, xem ra cả cậu và tôi, chúng ta
thực sự nên bình tĩnh dừng lại suy nghĩ thôi.”
Mặt mày Ninh Hiên méo xệch như sắp khóc đến nơi.
Hắn gọi tên tôi: “Tô Nhã!”
Nhưng trái tim tôi đã luyện thành sắt đá, không
màng lý lẽ gì nữa. Tôi nói: “Ninh Hiên, vậy thì chúng ta chia tay đi!”
Ninh Hiên xông đến lắc mạnh vai tôi, gào lên:
“Tô Nhã, em tỉnh táo lại đi, tỉnh lại đi, đừng gây sự với anh nữa!”
Tôi nhìn hắn, im lặng, không chớp mắt, khuôn mặt
hoàn toàn vô cảm, tôi cứ nhìn hắn như vậy, quyết diễn tròn vai một trái tim
nguội lạnh.
Ninh Hiên như kẻ ngơ ngẩn, buông tôi ra, đờ đẫn
không biết làm gì nữa.
Sau đó, hắn gật đầu, cười đầy mỉa mai. Tính cách
bướng bỉnh và nguông cuồng bên trong hắn bị tôi kích động hết lần này đến lần
khác, sau khi nhún mình vẫn không nhận được thấu hiểu, cuối cùng hắn đã thức
tỉnh.
Hắn cười, nhưng còn khó coi hơn là khóc, hắn
nói: “Được, Tô Nhã! Chia tay, được! Thế thì chia tay! Chính em nói đấy, đừng có
hối hận!”
Nhiều năm sau, tôi và Ninh Hiên gặp lại nhau sau
hai lần chia cách, hắn trầm ngâm nói: “Tô Nhã, cả đời này câu nói khiến anh hối
hận nhất, chính là câu “Được, chúng ta chia tay” năm đó. Chỉ vì câu nói đó mà
ruột gan non nửa đời người của anh đều nhuốm một màu xanh hối hận.”
Hắn nói: “Tô Nhã, trăng ở nước ngoài xấu lắm. Vì
mặt trăng xấu xí đó mà không ngày nào anh vui vẻ nổi. Anh thường ngồi ngắm thứ
trăng giẻ rách đó, nghĩ: tất cả là tại mày, nếu như mày đẹp hơn một chút thì có
phải tâm trạng tao đã tốt hơn nhiều không? Sau đó anh nghĩ, nếu năm đó anh bình
tĩnh hơn một chút, em có nói gì cũng không bộp chộp thốt ra hai tiếng chia tay,
thì có phải chúng ta sẽ không phải xa nhau từ đấy không?”
Hắn nói: “Bây giờ anh mới biết, tâm trạng anh
hoàn toàn không liên quan gì đến mặt trăng, đó là vấn đề của bản thân anh. Năm
đó chúng ta có phải chia xa hay không cũng không có liên quan đến việc anh nói
chia hay hay không nói ra hai tiếng chia tay, bởi khi đó em đã quyết tâm rời bỏ
anh.”
Khi hắn nói những lời này, tôi chỉ biết vừa nghe
vừa cười, nhưng cười mà nước mắt nước mũi giàn giụa, trong nỗi đau thấu xương
và cảm động sâu sắc trọn đời trọn kiếp, không phai nhạt.
Ninh Hiên nói: “Được, Tô Nhã! Chia tay, được!
Thế thì chia tay! Chính em nói đấy, đừng có hối hận!”
Sau đó, hai chúng tôi quay lưng lại nhau, người
rẽ trái, kẻ rẽ phải, không ai ngoảnh đầu nhìn lại, cô độc bước về phía trước.
Ở giữa là chiếc điện thoại di động vỡ nát trên
mặt đất.
Mỗi bước chân đều như đang giẫm đạp lên những
phút giây hạnh phúc ngọt ngào trước kia, mỗi bước chân cũng như đang gieo rắc
nỗi đau khổ chia ly không tránh được của quãng đời sắp tới.
Bây giờ không có hắn ở bên, nước mắt tôi đã có
thể trào ra thỏa thích.
Nước mắt giàn giụa, tôi thầm gào lên hết lần này
đến lần khác. Ninh Hiên, xin lỗi! Em yêu anh!
Về sau nhớ lại, chính vì câu “xin lỗi em yêu
anh” cứ lặp đi lặp lại trong đầu này mà tôi hóa thành hoang mang ngơ ngẩn tột
độ
Kể từ hôm đó tôi lấy lý do bị ốm xin nghỉ phép,
không lên lớp nữa. Sau đó tôi kiểm soát bản thân bằng cách đặt một con dao phay
bên cạnh điện thoại, tự cảnh cáo: “Nếu mày dám gọi điện thì tự chặt tay đi!”
Trong ba ngày sau đó, Ninh Hiên gọi điện đến tôi
đều không nghe, nhưng tin nhắn thì không thể nào không đọc được.
Ngày đầu tiên, Ninh Hiên không tìm tôi.
Lòng kiêu ngạo bất khả xâm phạm của tuổi trẻ
khiến hắn co lại dè dặt, dù có đau khổ hơn nữa cũng phải vờ như không bận tâm.
Cảm xúc này, một người đã từng đi qua tuổi thanh xuân như tôi sao không đoán ra
cho được?
Ngày thứ hai, hắn không chịu đựng nổi nữa, nhắn
tin cho tôi. Hắn nói: Tô Nhã, xong chưa, rốt cuộc em định giận dỗi đến bao giờ?
Mặc dù không phục nhưng hắn cũng đã cúi đầu. Tôi
đã dồn một gã thiếu niên kiêu ngạo như hắn đến nước phải cúi đầu! Nghĩ vui một
chút, có phải tôi cũng có tư chất làm yêu nghiệt không? Nhưng tôi biết, giống
yêu nghiệt này chỉ tác oai tác quái được với một mình Ninh Hiên thôi, vì hắn
quan tâm đến tôi hơn bất cứ ai, nên tôi là người dễ dàng giày xéo hủy hoại hắn
nhất.
Ngày thứ ba, hắn nhắn tin nói: Tô Nhã, em vẫn
phớt lờ anh ư? Muốn chia tay thật ư? Anh sai rồi, được chưa?
Dường như Ninh Hiên đã không còn giữ nổi bình tĩnh.
Nhưng hắn vẫn gượng gạo dựa vào chút kiêu ngạo cuối cùng, không muốn đánh mất
luôn lòng tự tôn vốn cao ngun ngút giờ chỉ còn sót lại chút đỉnh trước mặt bạn
gái. Nhưng tôi vẫn tàn nhẫn không buồn đếm xỉa.
Ngày thứ tư, tôi kéo va li rời khỏi nhà. Trước
khi tắt máy tôi đọc được một tin nhắn của Ninh Hiên, hắn nói: Tô Nhã, bất kể
thế nào thì lỗi cũng là tại anh. Anh xin lỗi, chúng ta bình thường lại nhé, anh
yêu em!
Nước mắt tôi cứ thế trào ra, chầm chậm lăn xuống
hai gò má. Một cậu thiếu niên hoàn hảo, kiêu ngạo và ngang bướng như hắn, ở bất
kỳ đâu cũng đều là tâm điểm của mọi sự chú ý, lúc nào cũng nhếch mép nhướn mày,
mỉa mai người khác lại bị tôi dồn ép đến bước gạt đi tự trọng cúi đầu nhận lỗi
rõ ràng không phải do mình gây ra! Lòng tự trọng quý báu của hắn đã bị gạt đi
từng chút một, kiêu hãn
