h lúc đầu còn ngập ngụa cả trong xương tủy, đến cuối
cùng đã chẳng còn lại chút gì, bị gạt bỏ hoàn toàn, triệt để.
Và rồi hắn bẻ cong tấm lưng cao ngạo của bậc nam
nhi, hạ giọng nén mình nhận hắn sai rồi, nói với tôi rằng hắn xin lỗi, hãy làm
hòa được không, xin tôi đừng phớt lờ hắn.
Tất cả chỉ bởi, hắn yêu tôi!
Tôi cố sức kiềm chế, không cho phép mình mềm
lòng trong lúc này. Toàn thân tôi run rẩy dữ dội, ngón tay lập cập gắng gượng
ấn bàn phím nhắn lại cho hắn một tin: “Ninh Hiên, tôi đã nghĩ rồi, hai chúng ta
không hợp nhau. Chúng ta chia tay thôi. Cậu đừng tìm tôi, tôi không ở thành phố
A nữa đâu. Tôi muốn rời khỏi đây, tĩnh tâm một thời gian.”
Sau đó, tôi tắt máy, kéo hành lý, mang theo trái
tim tan vỡ, cùng nỗi căm hận của người con trai tôi yêu, bước lên tàu hỏa, rời
xa quê hương, một mình tha hương nơi đất khách.
Nhiều năm sau, khi đã bình tâm, tôi vẫn tự mắng nhiếc
bản thân mình.
Tại sao đã biết rõ phải chia tay vậy mà trước khi biệt
ly vẫn cố tình hiến dâng cho hắn một đêm ân ái êm đềm bên bờ biển như thế? Tôi
làm thế, mới giây trước còn dụ dỗ hắn đến với mình, hai đứa thục mạng quấn lấy
nhau, ngay giây sau đã vô duyên vô cớ đòi trở mặt là trở mặt ngay được, mà đã
trở mặt là trở mặt triệt để, từ đó mất tăm mất tích, bặt vô âm tín, ân đoạn
nghĩa tuyệt, tại sao tôi không nghĩ những hành động thất thường trái ngược dữ
dội như trời với đất như băng với lửa đó của mình sẽ khiến Ninh Hiên đau khổ
nặng nề khôn xiết. Tôi đã tự tay xích chặt hắn vào mớ kí ức về những quấn quýt
ái ân và nỗi băn khoăn của cuộc tình đột nhiên tan vỡ, từ ngày này qua tháng
khác, từ năm này qua năm khác, mãi mãi không được giải thoát.
Tôi thật khốn kiếp, chỉ biết đến suy nghĩ ấu trĩ chủ
quan nhưng cứ ngỡ là cao thượng vĩ đại của bản thân khi đó: Tôi sắp phải ra đi,
e sẽ không còn được ở bên hắn nữa, nên muốn đem thứ quý giá nhất của mình dâng
hiến cho hắn trước khi chia xa.
Từ đó, kết quả của vở kịch tôi đã dốc hết tâm trí dàn
dựng không chỉ là một đêm khó quên bên bờ biển mà còn là một trái tim quý giá
bị giày vò thảm thương giữa hai thái cực nóng bỏng và băng giá.
Tôi đã từng đọc được ở đâu đó câu này: Trước kia em
yêu anh, bây giờ em hận anh. Trước kia yêu bao nhiêu thì giờ hận bấy nhiêu.
Tôi biết Ninh Nhiên nhất định hận tôi vô cùng. Bởi hắn
đã yêu tôi sâu đậm.
Ngày thứ ba sau khi chia tay Ninh Nhiên, tôi nhận được
cuộc điện thoại đang ngóng chờ bấy lâu. Người liên lạc với tôi nói: “Chào cô
Tô, hồ sơ của cô rất ấn tượng. Chúc mừng cô, công ty chúng tôi quyết định tuyển
dụng cô!”
Điều này có nghĩa là tôi đã tìm được công việc ở nơi
khác.
Sang ngày thứ tư, tôi lẳng lặng kéo va li hành lý đã
sắp sẵn từ trước ra khỏi nhà.
Khoảng hai ngày sau có lẽ nhà trường sẽ nhận được thư
xin thôi việc tôi gửi đến.
Sau khi tôi kéo va li ra bến xe được hai tiếng, hòm
thư của tôi cũng sẽ tự động gửi đến cho bố mẹ một bức thư. Tôi tin chắc sau khi
đọc thư để lại, hai người sẽ không trách móc tôi vội vã bỏ nhà đi không một lời
từ biệt, mà chỉ sẽ đau lòng tự trách mình và thương nhớ tôi. Để bố mẹ yên tâm,
trong thư tôi cam đoan: “Bố mẹ, con đã lớn rồi, bố mẹ không phải lo lắng cho
con, con biết tự chăm sóc bản thân, nhất định con sẽ tự chăm lo tốt cho mình!”
Tôi nói khi nào tôi đến nơi sẽ liên lạc về nhà ngay,
rằng chỗ tôi đến chỉ là tạm thời nên không thể thông báo chính xác địa chỉ cho
bố mẹ, tôi đã nộp hồ sơ xin việc từ trước và tìm được công việc rồi, để bố mẹ
yên tâm về cuộc sống của tôi.
Hôm đó, sau khi thư kí Đường đưa tôi đến gặp người đó,
về đến nhà, tôi đã đau khổ khóc nức nở. Sau đó, tôi bật máy vi tính lên vào
mạng, làm ba việc.
Quyết định sẽ đến thành phố nào khi bỏ đi. Tôi chọn
thành phố B. Chỉ vì một câu nói của hắn. Hắn nói đó là thành phố hắn thích
nhất.
Điên cuồng nộp hồ sơ xin việc đến các công ty xí
nghiệp ở thành phố B. Cuối cùng thì hôm qua cũng có một công ty trong số đó
đồng ý nhận tôi vào làm.
Viết một lá thư dài để lại cho bố mẹ. Hôm qua tôi đã
đặt chế độ gửi thư tự động vào ngày hôm nay. Có lẽ lúc này nó đã được gửi đi,
và đang nằm trong hòm thư của bố mẹ.
Tôi ngồi lặng yên trên xe lửa, mắt đăm đăm trông ra
cửa sổ. Cảnh sắc bên ngoài mơ hồ lướt qua rất nhanh.
Một cô ngồi bên cạnh đưa cho tôi ít khăn giấy, nói:
“Cháu gái, đây là lần đầu tiên xa nhà phải không? Đừng khóc, sau này quen rồi
sẽ ổn thôi! Nhìn mắt cháu sưng vù lên kìa, thương quá!”
Tôi khẽ khàng nói cảm ơn, nhận khăn giấy cô đưa. Nước
mắt chảy trên mặt thì có thể lau hết được nhưng nước mắt từ trong khóe mắt thì
vẫn cứ tiếp tục trào ra.
Nhìn khung cảnh nhòa đi ngoài cửa sổ, tôi biết mình
đang đi xa, xa quê hương, xa bố mẹ, xa người tôi yêu.
Nhưng Ninh Hiên, anh biết không, dù cho sau này anh có
hận em đến thế nào, em chỉ muốn nói với anh một câu: Em yêu anh! (Trời ơi, tôi
sến quá đi mất!)
…..Đường phân cách thời gian……
Sắp hết giờ làm việc, điện thoại bắt đầu rung liên
tục.
Thấy vậy Đào Tử liền cười cợt tán chuyện: “Tô Nhã, anh
chàng si tình kiên trinh của cậu đúng là dù c