a còn van xin mẹ: Cô ơi, cô đừng trách mắng Tô Nhã đã yêu cháu, đợi cháu
tốt nghiệp rồi hai chúng cháu sẽ cùng ra nước ngoài, cháu cầu xin cô đừng chia
rẽ chúng cháu, cháu hứa nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời, thật đấy,
cháu không phải đứa trẻ con!”
“Mẹ nói cô không hề phản đối chuyện của hai đứa, cô
đâu đã biết hai đứa yêu nhau thì phản đối thế nào được; cô cũng không biết Tô
Nhã đi đâu, có lẽ nó sợ cháu tới tìm nên ngay đến bố mẹ cũng đang tâm giấu
giếm.”
“Mẹ nói xong thì cậu bé đó, Ninh Hiên phải không, nó
liền ngồi sụp xuống sàn, bất động. Mẹ và bố con tưởng cậu ta đang khóc nhưng
khi cúi xuống nhìn thì không phải, nhưng trông bộ dạng còn khủng khiếp hơn khóc
nhiều. Cậu ta như bị ma nhập, miệng cứ lẩm bẩm sao có thể vì mấy tấm ảnh mà
thành ra thế này? Không thể như thế được!”
Nghe mẹ kể mà trái tim tôi đau nhói, tan nát.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, thế cậu ta có sao không?”
Mẹ nói: “Sau này không thấy đến nữa. Chỉ nghe cô đã
chạy việc cho con kể là cậu ta nghỉ học khá lâu, hình như ốm nặng. Rồi sau đó
gia đình làm thủ tục cho đi du học luôn.”
Sau cuộc điện thoại đó tôi cũng lâm bệnh nặng. Cả ngày
nằm mê man, có lúc thấy mình đang ở thành phố A, có lúc biết rõ rằng mình vừa
nằm mơ, cảm thấy Ninh Hiên đang ở ngay bên, đưa tay lên chạm vào hắn, lại chợt
hốt hoảng nhận ra mình đã xa hắn ngàn dặm.
Tôi cứ lúc tỉnh lúc mơ nằm liệt giường, nhưng dù là
lúc tỉnh táo hay trong cơn mê man, dường như nước mắt tôi không lúc nào ngừng
rơi.
Tôi tưởng mình sẽ không qua khỏi trận ốm này, chết đi
cũng tốt, coi như là một sự giải thoát.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn khỏe lại.
Về công việc, vì thời gian nghỉ ốm quá lâu nên tôi đã
bị sa thải. Đành phải tìm việc lại từ đầu.
Những ngày sau đó tôi chỉ ăn mì tôm cầm hơi, không dám
than với mẹ nửa lời về tình trạng túng quẫn của mình. Cả nhà vừa trải qua một
cơn đại nạn, tôi không nên lại chìa tay xin tiền.
Tôi nộp hồ sơ xin việc hết công ty này đến công ty
khác, cả ngày chỉ xoay quanh phỏng vấn với úp mì. Hy vọng và thất vọng cứ thế
nối tiếp đan xen, khi gần như đã trở nên tê liệt, tôi vô tình gặp lại Trác Hạo.
Đến tận lúc ấy, ngỡ ngàng đối mặt với anh, tôi mới nhớ
ra trước kia mình vẫn chưa hỏi anh chuyển trụ sở công ty đến nơi nào.
Thì ra là thành phố B.
Vừa thấy Trác Hạo tôi lền nghĩ ngay đến một câu, không
phải “nhân sinh hà xứ bất tương phùng” mà là “chết tiệt, đúng là oan gia ngõ
hẹp”!
Tôi đã từng khẳng khái tuyên thệ với anh ta: Em và
Ninh Hiên sẽ không bao giờ rời xa nhau, hai chúng em sẽ ở bên nhau trọn đời
trọn kiếp!
Thế mà chưa đến nửa năm sau, tôi đã gặp lại Trác Hạo
trong tình huống đầy bi kịch này! Khi tôi và Ninh Hiên không chỉ đã rời xa nhau
mà đời này kiếp này mãi chẳng thể ở bên nhau được nữa!
Chẳng trách các cụ vẫn bảo, đừng nói trước mà bước
không qua.
Tôi đã tự tin bao nhiêu khi nói câu: Chúng em sẽ không
xa nhau, chúng em nhất định sẽ ở bên nhau!
Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại mọi thứ đều đảo ngược hết
cả.
Vừa thấy Trác Hạo, tôi quay lưng bỏ chạy, chẳng còn quan
tâm đến phỏng vấn gì nữa.
Trác Hạo thấy tôi chạy thì vội vàng đuổi theo.
Anh nhanh chân hơn tôi, nhanh chóng bắt kịp và giữ tôi
lại. Sau đó dùng đủ mọi hình thức hỏi han thẩm vấn để nắm được tình trạng tôi
lúc ấy. Sau đó lại âm thầm thu xếp cho tôi một công việc ở trung tâm triển lãm.
Ban đầu tôi cứ nghĩ mình khổ tận cam lai số đỏ, cuối
cùng cũng gặp được người nhận ra năng lực tiềm ẩn của mình. Phải đến gần một
năm sau, trong lúc nói chuyện với sếp, tôi mới vô tình biết mình được nhận vào
đây làm hoàn toàn không phải nhờ mấy ưu điểm sức khỏe tốt, gia thế trong sạch,
nói năng lưu loát, sở thích lành mạnh vân vân viết trong đơn xin việc, mà hoàn
toàn do tác động từ bên trong của Trác Hạo.
Anh đã bỏ ra một số tiền không nhỏ hỗ trợ tu sửa trung
tâm triển lãm, sau đó vô tình để lộ tâm sự “có một người bạn đang tìm việc”.
Và thế là bạn của anh ta, đồng chí Tô Nhã, liền đường
đường chính chính trở thành nhân viên mới của trung tâm triển lãm.
Biết cộng việc mình đang làm có được nhờ đâu, bao kiêu
ngạo cũng như nhuệ khí ngang tàn trong tôi đều bay biến hết. Tôi không dám hùng
hổ chạy đến trước mặt Trác Hạo đập bàn đập ghế nói ra những câu ngu ngốc kiểu:
“Tôi không cần dựa dẫm vào người khác, tôi chỉ dựa vào chính tôi.”
Tôi lặng lẽ giả vờ không hay biết, lặng lẽ tiếp nhận ý
tốt của anh, lặng lẽ tự nhủ mình không mắc nợ anh, cứ vờ như không hề nhận ra
tấm lòng của Trác Hạo.
Anh thường ngập ngừng hỏi tôi: “Tô Nhã, em thấy anh có
chỗ nào khác trước không?”
Tôi thường giả bộ ngạc nhiên đáp: “Á? Anh không nói em
cũng không để ý kỹ, giờ hình như anh còn đẹp trai hơn hồi trước!”
Thực ra tôi biết ý anh muốn hỏi: Tô Nhã, em thấy
không, anh đã không còn lằng nhằng gì với mấy cô gái kia nữa rồi.
Thực ra ý tôi muốn nói: Trác Hạo, dù cho anh có thay
đổi thế nào, cả đời này em cũng không thể yêu thêm ai khác nữa rồi.
Cả đời này em chỉ yêu một người. Cho dù sau này chúng
em không thể ở bên nhau nhưng em vẫn chỉ yêu mình người đó.
Người đó
