Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324802

Bình chọn: 8.00/10/480 lượt.

ết kế xuất sắc nhất trong những năm gần đây của anh ta ở

trung tâm triển lãm của chúng ta! Tô Nhã, cậu biết điều này có nghĩa là gì

không? Có nghĩa là hàng loạt các danh sĩ, các ông to bà lớn trong giới thượng

lưu ào ào đổ đến đây như thủy triều, mang theo cả đống tiền đổi lấy vé vào cửa

trung tâm triển lãm chúng ta đấy! Tô Nhã, nói mau, nghe được tin này cậu có xúc

động không nào? À, nghe nói Trình Hải còn cực cực cực kỳ đẹp trai nữa! Ha ha

ha! Thật kỳ diệu, mình dường như có thể trông thấy một tuyệt sắc mỹ nam ôm theo

cả đống tiền đang từng bước sà vào lòng mình rồi đây! Ha ha ha! Không được rồi,

mình kích động quá, phải bình tĩnh, bình tĩnh nào!”

Đào Tử háo sắc vội vàng chạy ngay vào nhà vệ sinh, có

vẻ đang cần mấy gáo nước lạnh giội thẳng vào mặt. Tôi thì không cần, bởi toàn

thân tôi đã sớm đầm đìa mồ hôi lạnh.



Trình Hải là tên nhà thiết kế trang sức người Hoa đang

nổi như cồn trên toàn thế giới mấy năm gần đây. Nghe đồn các tác phẩm của anh

ta vô cùng lung linh, thần bí, rung động lòng người, chứa đựng vẻ dịu dàng

tuyệt vọng toát lên từ nỗi đau u uất, nét cuồng dại vô tri ẩn nấp trong tĩnh

lặng. Rất nhiều quý bà, quý cô trong giới thượng lưu, trong các gia đình quyền

quý thậm chí cả thành viên hoàng gia đều không tiếc tay vung tiền tranh mua

những món đồ do anh ta thiết kế.

Anh ta đã trở thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu

thế giới, nghe nói dù cho là người có tiền có địa vị đi chăng nữa, chỉ cần anh

ta không vừa lòng thì có vung bao nhiêu tiền chăng nữa cũng đừng mong được thấy

anh ta trổ tài, quyền cao chức trọng đến mấy cũng đừng hòng có được một bản

thiết kế cao quý xa xỉ rung động lòng người của anh ta. Trình Hải đã trở thành

niềm tự hào của người Trung Quốc, trở thành truyền thuyết thần kỳ nhất trên thế

giới, trở thành ngôi sao sáng chói trong lòng bao thiếu nữ non nớt đủ mọi màu

da. Anh ta cũng chính là vết thương đau đớn tột cùng tôi muốn quên mà không thể

quên, muốn yêu mà phải từ bỏ.

Sáu năm trước, Trình Hải mang tên Ninh Hiên.

Ban đầu tôi còn không chắc nhà thiết kế trang sức trẻ

tuổi nổi đình nổi đám này có phải là Ninh Hiên hay không, mãi đến khi đọc một

bài báo đính kèm ảnh trên trang CNN, tôi mới dám khẳng định.

Không hiểu tại sao vừa ra nước ngoài hắn liền thay tên

đổi họ, có lẽ hắn muốn lột xác thành một con người mới, giã từ tất cả những

chuyện không muốn nhắc lại trong quá khứ chăng.

Vốn cứ ngỡ tôi và hắn chỉ có thể mang theo ký ức về

nhau sống nốt phần đời còn lại trong xa xôi cách trở, nhưng hình như ông trời

đang muốn sắp xếp một màn kịch cho tôi và hắn có cơ hội tương phùng lần nữa.

Đây rốt cuộc là sự giải cứu cho nỗi nhớ nhung dai dẳng

bao năm trời hay lại là chất xúc tác kéo dài thêm nỗi đau đã qua?

Mấy ngày sau tôi sống trong trạng thái căng thẳng và

khủng hoảng tột độ, làm việc gì cũng mất tập trung, hồn phách bay tứ tung.

Lúc nào tôi cũng nghĩ: Có nên xin ghỉ phép để trốn hắn

hay không? Chẳng lẽ phải gặp hắn thật ư? Gặp rồi tôi nên nói gì? Nói gì với

hắn? Nói gì với người kia? Nhưng nếu xin nghỉ phép, trốn không gặp hắn, chẳng

lẽ từ nay về sau tôi và hắn thực sự sẽ mãi xa cách, cả cuộc đời này không được

nhìn thấy nhau nữa ư?

Nghĩ đến đây tim tôi lại đau nhói, tôi nằm bò ra bàn

thở ngắn than dài.

Bỗng nhiên Đào Tử chạy ào vào văn phòng loan tin: “Có

tin vui đây! Cấp trên vừa cấp kinh phí hướng ngoại cho cả phòng, chúng ta sẽ

được tự sướng tối nay cả nhà ơi!”

Tiểu Ngô từ đằng sau vội vàng hỏi: “Sao vô duyên vô cớ

lại có chuyện tốt lành thế này?”

Đào Tử nói: “Sao mà vô duyên vô cớ? Sếp mình chẳng vừa

dụ được một thần tài trên người lấp lánh ánh tiền đến với chúng ta còn gì! Anh

ta đến tức là con đường phát tài của chúng ta cũng đến. Con đường phát tài đã

đến thì chúng ta sẽ phải làm việc cật lực. Nói cho mọi người biết, tối nay mới

là bữa khai vị, cấp trên muốn nhân lúc rỗi rãi này tạo điều kiện cho chúng ta

vui vẻ một bữa, lấy tinh thần mấy ngày nữa lao vào làm việc!”

Tiểu Điền không nhịn được cười nói: “Đào Tử, tâm tư

lãnh đạo đều bị cô nhìn thấu cả rồi! Ở trung tâm triển lãm này đúng là chẳng có

gì qua nổi cặp mắt ma quái của cô!”

Tất cả cùng phá lên cười rồi xôn xao bàn tính xem tối

nay nên đi đâu. Tôi đang buồn nẫu ruột, không có hứng thú nên lẳng lặng kéo Đào

Tử lại nói: “Đào Tử, mình thấy không được khỏe, tối nay không đi cùng mọi người

được đâu!”

Nghe vậy, Đào Tử quay sang nhìn tôi với bộ mặt khủng

bố ngang góa phụ đen, hung tợn nói: “Tô Nhã, mọi người vừa quyết định tối nay

sẽ đi hát karaoke! Mình không tin trên đời này tìm được một người có giọng hát

khủng khiếp hơn của cậu! Nếu hôm nay đi hát nhất định cậu sẽ trở thành tiêu

điểm của mọi sự chú ý, nếu tối nay cậu dám không đi làm mất hứng của mọi người,

mình sẽ đại diện cho mặt trăng tụ họp một đội ăn mày quây đến xử lý cậu!”

Tôi kinh hoàng! Cách xử lý này quả thực cường bạo! Tôi

quát: “Cậu dám!”

Đào Tử bật lại ngay: “Cậu bảo tôi có dám không! Bây

giờ tôi gọi điện ngay cho đứa bạn bán len ngoài chợ, bảo nó chạy ra ngoài cổng

quơ về đây


Snack's 1967