Ninh
Hiên!
Ninh Hiên! Ninh Hiên! Đã bao lâu rồi không gặp cậu?
Bao lâu rồi? Cậu vẫn đẹp trai như vậy, vẫn hút hồn như vậy, vẫn mê hoặc ánh mắt
phụ nữ như vậy! Sáu năm nay cậu thế nào? Có vui không? Hận tôi không? Có còn
nhớ tôi không?
Và, cậu còn yêu tôi không?
Tầm nhìn của tôi mờ dần vì bị ngăn cách bởi làn nước
mắt không thể chế ngự. Tôi hoàn toàn không thấy rõ vẻ mặt của Ninh Hiên khi
nhìn tôi.
Tôi ra sức cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, nhưng
không đủ dũng khí nhìn Ninh Hiên thêm lần nữa!
…
Tôi chuyển ánh mắt sang người ngồi cạnh hắn. Đó là một
cô gái trẻ xinh đẹp quyến rũ đến bàng hoàng. Cô ta với lấy hai chiếc micro trên
mặt bàn rồi đưa một chiếc cho Ninh Hiên. Bên tai tôi vang lên tiếng nhạc ẽo ợt
muốn chết của bài “Người yêu tri kỷ”!
Người yêu tri kỷ! Cô ta muốn hát cùng Ninh Hiên bài
“Người yêu tri kỷ”!
Lúc này trái tim tôi đau nhói, như bị ai dùng một con
dao sắc lẹm đâm hết nhát này đến nhát khác. Lúc này đây tôi chỉ mong sao mình
đã chết. Chết rồi sẽ không phải hứng chịu nỗi đau tê tái buốt xương buốt tủy
này!
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Sáu năm trước cậu là của tôi;
sáu năm sau cậu đã trở thành của người khác rồi ư?
Quản lý lặp lại câu hỏi: “Tô Nhã, tôi hỏi cô, rốt cuộc
cô đang bày trò gì? Đám các cô lại ăn no rửng mỡ đấy hả?”
Tôi biết quản lý đang hỏi gì nhưng mồm miệng đã đơ
cứng lại, câu chữ đều bị nghẹn nơi cuống họng không sao bật nổi ra.
Đào Tử ló ra từ phía sau, giải nguy giúp tôi: “Báo cáo
quản lý, sáng nay nhận được kinh phí hướng ngoại của cấp trên nên chúng tôi đã
quyết định đến đây sinh hoạt và đang chơi trò nói thật ở phòng bên cạnh! Tô Nhã
thua nhưng kiên quyết không nói thật nên chúng tôi phạt cậu ấy phải sang phòng
bên cạnh hét lên ba lần câu “Tôi là con lợn”. Không ngờ, thật là trùng hợp! Cậu
ta vừa hét lên thì quản lý xuất hiện ngay lập tức!”
Quản lý cười khùng khục: “Cô nói vậy hóa ra tôi là con
lợn hả?”
Đào Tử vội vàng xua tay, “Không, không phải, quản lý
hiểu nhầm rồi! Đúng là nhầm to! Tô Nhã mới là lợn, không phải quản lý, không
đến lượt quản lý làm lợn đâu! Không, không, không, tôi không có ý đấy! Ý của
tôi là, đã có Tô Nhã rồi thì không ai phải làm lợn hết! Một mình cậu ta bao
thầu hết các đầu lợn rồi!”
Quản lý không buồn thảo luận tiếp chuyện ai là lợn ai
không là lợn với Đào Tử nữa. Thảo luận với một đứa mồm mép tép nhảy như nó thì
có thể rút ra được chân lý gì ở đời? Bao giờ nó cũng leo lẻo những luận điệu
hoang đường, cái luận điệu “Tô Nhã bao thầu hết các đầu lợn rồi” này lại càng
hoang đường hơn.
Quản lý cũng chẳng buồn đôi co với chúng tôi nữa mà
quay sang giới thiệu về Ninh Hiên và cô gái ngồi cạnh cậu ta: “Hai cô chú ý,
người ngồi bên cạnh tôi đây là nhà thiết kế trang sức có tiếng nhất thế giới
hiện nay: Trình Hải tiên sinh; còn tiểu thư xinh đẹp đây là trợ lý đắc lực của
ngài Trình Hải, cô Ngải Phi.” Quản lý quay người lại giới thiệu với Ninh Hiên
và Ngải Phi về tôi và Đào Tử: “Giới thiệu với Trinh tiên sinh, hai cô đây là
hai tinh anh của trung tâm triển lãm của chúng tôi, Tô Nhã và Đào Tử Thanh. Hai
người họ là đồng nghiệp tốt của nhau đấy! Sau này toàn bộ công tác chuẩn bị cho
việc triển lãm các thiết kế của anh chủ yếu sẽ do hai người họ phụ trách!”
Tôi và Đào Tử, Ninh Hiên và Ngải Phi, bốn người cúi
đầu chào hỏi nhau theo đúng phép lịch sự xã giao.
Sau đó Đào Tử vội kéo tay tôi định đi ra ngoài, khi đó
tôi vẫn đang trong trạng thái đờ đẫn.
Trước khi quay người đi, tôi bỗng nghe Ninh Hiên lên
tiếng: “Đợi một chút!”
Trái tim tôi, như bật tung khỏi lồng ngực theo tiếng
gọi của hắn.
Ninh Hiên gọi chúng tôi lại nói: “Tôi rất hứng thú với
trò chơi cô vừa nói! Phiền các cô dạy tôi chơi được không!”
Đào Tử lập tức toét miệng cười tựa như nắng vàng rực
rỡ trăm hoa đua nở, nhiệt tình đáp: “Được chứ, được chứ, trò này là sở trường
của tôi mà! Nhất định sẽ giúp ngài Trình chơi tới bến!”
Nói xong nó lấy khuỷu tay huých nhẹ tôi một cái, tôi
vẫn trong trạng thái lơ mơ, đờ đẫn.
Bị nó huých, tôi dần định thần lại. Tôi nói: “À, thế
nào nhỉ, đúng rồi, trò này Đào Tử chơi siêu lắm, nhất định cô ấy sẽ giúp ngài
Trình chơi vui tới bến!” Nuốt nước bọt, tôi miễn cưỡng nói tiếp: “Là thế này,
thưa quản lý, tôi hơi đau đầu nên muốn về trước nghỉ ngơi được không?”
Quản lý đứng lên vội vàng bước đến trước mặt tôi và
Đào Tử, ông ta gằn giọng hung dữ như súng đã lên nòng, nói nhỏ với chúng tôi:
“Không được! Cô mở mồm ra mà nói ba từ đấy thì lý do nào cũng là giả cả! Cô hồ
đồ rồi phải không Tô Nhã, Trình tiên sinh đây là túi tiền của chúng ta! Người
ta đã mở miệng mời mà cô lại dám bỏ đi, cô rắp tâm trêu ngươi người ta đấy hả?”
Quản lý tụng kinh khủng bố tinh thần tôi xong liền
quay sang lớn tiếng kêu gọi niềm nở: “Nào, nào lại đây, hai cô theo tôi lại
đây, ngồi ở đây, chỉ bảo cẩn thận cho Trình tiên sinh xem trò này chơi thế nào,
mọi người cùng chơi nào!” vừa nói vừa đẩy tôi và Đào Tử ngồi xuống sofa.
Tôi hoàn toàn rối loạn! Phía trước có quản lý, sau có
Đào Tử đùn đẩy, hai chân tôi nửa muốn đi nửa muốn
