ôm bụng thở phì phò cố giữ chút hơi tàn.
Tôi nói: “Mọi người dù gì cũng nên lịch sự chút chứ,
đừng có thẳng thừng kích động lòng tự trọng của tôi như thế!”
Đào Tử nói: “Thưa tráng sĩ Tô Nhã, nhìn người khác múa
thì phải trả tiền, nhìn cậu múa thì bọn tôi phải trả bằng sinh mạng đấy! Từ nay
về sau quyết không để cậu múa thêm lần nào nữa! Sao cậu có thể biến màn múa cột
thành màn đánh đấm dã man thế cơ chứ!”
Đối mặt với tình trạng hỗn loạn không thể nói lý kiểu
này tôi thường chọn phương án im lặng.
Sau đó, trong im lặng tìm thời cơ, rồi một khi đã tìm
ra thì nhất định phải báo thù thật dã man tàn bạo!
Nhưng cái gọi là thời cơ lại không chịu đến với tôi,
thành ra việc báo thù cũng vì thế mà chưa thể thực hiện được.
Ván thứ hai, tôi lại thua.
Tiểu Điền nói: “Tô Nhã, cậu yên tâm, mình không thất
đức nham hiểm như Đào Tử đâu, không đời nào hỏi mấy câu vô vị gãi ngứa ngoài
giày như thế. Mình rất thẳng thắn. Xin hỏi, cậu làm tình lần đầu tiên lúc bao
tuổi?”
…
Mẹ ơi! Tôi thấy nó còn nham hiểm thất đức hơn Đào Tử
một trăm lần! Tôi có hóa thành tro cũng không thể cho chúng nó biết bản nương
cáo biệt thời thiếu nữ khi hai mươi mốt tuổi!
Tôi nói: “Tôi vẫn chọn chịu phạt!”
Tiểu Điền cong môi lên nói: “Đúng là, sao hỏi cái gì
cũng chọn phạt thế, chẳng thú vị gì cả.”
Tôi lại nốc thêm một ly rượu phạt nữa trong lúc chờ
đợi đám lang sói bàn bạc hình phạt biến thái dành cho mình.
Đào Tử nói: “Xem ra phải cho Tô Nhã chạy ra ngoài,
không thể để nó chỉ mất mặt trước bọn mình thôi. Phải cho nó làm trò đồi bại
trước mặt người khác mới được, cho nó biết thế nào là nhục như con trùng trục
để lần sau thua không dám chịu phạt nữa, chỉ còn nước trả lời câu hỏi của bọn
mình!”
…
Trời! Tôi sai rồi, tôi xin thu lại câu vừa nãy! Thực
ra thất đức và nham hiểm nhất trên đời này vẫn là bà già lắm quẻ Đào Tử!
Mọi người đều thấy ý kiến của Đào Tử vô cùng thấu tình
đạt lý. Sau khi đã xác định phương hướng “cho tôi bẽ mặt trước người ngoài”, cả
bọn bèn chụm lại suy tính một hình phạt bệnh hoạn táng tận lương tâm mới.
Tiểu Điền nói: “Tô Nhã, quyết định rồi, vì đây là lần
đầu tiên cậu bước ra khỏi cửa nên bọn mình cũng không muốn làm khó cậu quá, lần
này coi như khởi động cho nóng người thôi. Cậu, rất đơn giản, sang phòng hát
đối diện, mở cửa ra, sau đó hét to ba lần câu ‘tôi là con lợn’ là được!”
… Ặc!
Thật quá mất nhân tính!
Tôi hùng hổ hỏi: “Không đi được không?”
Đào Tử còn hùng hổ hơn đáp: “Được! Sau này con cậu
không có mắt thôi!”
…
Tôi muốn xé toác cái miệng độc địa của con mụ đồi bại
này!
Tất cả vì sức khỏe con em chúng ta, tôi buộc phải nhắm
mắt lao vào một con đường không lối thoát.
Bước đến trước cửa phòng đối diện, tôi hơi căng thẳng.
Tùy tiện xông vào phòng người ta, lại còn hét toáng lên khẩu hiệu “tôi là con
lợn” nữa, chắc chắn trong mắt người bình thường tôi sẽ là một đứa đại thần
kinh!
Nghĩ đến đây tôi mất hết dũng khí bước tới.
Bọn Đào Tử đứng sau lưng tôi. Đào Tử dẫn đầu khích bác
tôi: “Tô Nhã, cậu có nhớ lần trước Tiểu Điền thua cá cược, cậu bảo nó nhằm lúc
quản lý đi giải quyết nỗi buồn, giả vờ vào nhầm nhà vệ sinh nam không, khi đó
nó còn chẳng buồn nhăn mặt nhíu mày xông thẳng vào luôn đấy. Lần này đến lượt
cậu sao mà vất vả thế!”
Úi chà! Nó mà không thèm nhăn mặt nhíu mày á, có mà
nhíu mày không dưới trăm cái ấy!
Sớm muộn gì cũng phải qua cái ải này, thà làm cho
nhanh, sớm chết sớm siêu sinh cho xong! Tôi không chần chừ nữa, hít một hơi sâu
rồi đẩy cửa phòng hát đối diện.
Cửa mở, tôi không dám quan sát kỹ tình hình bên trong,
cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, miệng nói lớn: “Rất xin
lỗi, tôi xin làm phiền mọi người một lát!” Trong căn phòng đang ngập tràn tiếng
nhạc, không ngờ giọng nói của tôi lại có sức mạnh chọc thủng lỗ tai, rõ ràng
rành rọt như vậy. “Xin mọi người nghe tôi nói mấy câu: Tôi là con lợn! Tôi là
con lợn! Tôi là con lợn!”
Mẹ ơi! Thế là xong rồi!
Hét xong mấy câu hùng dũng, tôi chợt nhận ra trong
phòng tuyệt chỉ có tiếng nhạc, không một ai lên tiếng.
Có lẽ họ đã bị dọa chết khiếp trước cô nàng mắc bệnh
thần kinh thuộc xã hội xã hội chủ nghĩa này rồi.
Tôi hít sâu một hơi, định đóng cửa rút lui.
Mới đặt tay lên nắm cửa, còn chưa kịp động đậy gì, tôi
đã bất ngờ nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị quen thuộc: “Tô Nhã, cô bày trò
gì thế hả?”
Tôi nghe mà giật mình, đứng tim!
Là tiếng ngài quản lý!
Tôi ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói, chẳng
phải sếp đang hỏi tôi đây sao?
Sau đó khi đã định thần nhìn kỹ lại, tôi chết sững.
Dưới chân tôi dường như bỗng có động đất. Cả bầu trời trên đầu như cũng đổ sụp
xuống. Lòng tôi cuồn cuộn dâng sóng rồi thoắt trống rỗng. Tai tôi ong ong không
nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, trong đầu vang lên những tiếng gào không dứt.
Toàn thân tôi chỉ trong thoáng chốc như đã mất hết mọi tri giác, chỉ có con mắt
còn hoạt động, nhìn con người kia, tuy kinh hãi nhưng vẫn tham lam muốn nhìn
mãi, không nỡ cả chớp mắt.
Ninh Hiên!
Người đang ngồi bên cạnh quản lý lại chính là