nói
dịu dàng vừa thoát ra, cả đám con gái mặt mày xám ngoét như chết rồi, vốn dĩ họ
đã mấp mé bên bờ vực thi trượt, chỉ dựa vào tình thương của giảng viên để qua,
lần này bị đánh trúng chỗ hiểm, bằng tốt nghiệp chẳng phải hoàn toàn bye bye họ
hay sao? Anh chàng ấy đúng là vừa gian xảo vừa vô sỉ, dám giở thủ đoạn nham
hiểm lạm dụng chức quyề, công báo tư thù với con gái.
Chẳng
còn ai dám làm khó anh, mà chỉ muốn quỳ xuống nịnh nọt anh.
"Thầy
Quý, chúng em đùa với Áo Bông thôi, phải không, Áo Bông Nhỏ? Cậu rụt người lại
tỏ vẻ đáng thương làm gì, đứng dậy đi
"Đúng
rồi, không làm phiền thầy và Áo Bông ăn cơm nữa, tốt nhất hai người nên đút cho
nhau ăn, ngọt ngào, no say. Chúng ta không chơi nữa, đi thôi!"
Nói
xong, họ dè dặt giơ ngón tay cái lên với Tô Gia Áo, rồi chỉ vào Quý Thuần
Khanh, thì thầm: "Bọn tớ nhất trí cho qua anh này, đánh rớt Tiêu Yêu
Cảnh!"
"Hả?
Tại sao?"
"Vì
anh rất nam tính!"
"Các
cậu tìm đâu ra chất đàn ông thần bí của anh ta hay thế? Chỉ vì anh ta có thể
cho các cậu qua à?"
"Chuyện
đó rất đàn ông mà! Là phụ nữ phải thực tế, theo anh ta rất có tiền đồ đấy. Cậu
đã nói tìm người yêu thì ý kiến chị em chiếm tám mươi phần trăm, bọn tớ nhất
trí rằng, Tiêu thiếu gia ấy không hợp với cậu, liệu mà làm đi."
"..."
Các chị
em rất tận tình tận nghĩa, che miệng rút lui, lúc đi ngang qua còn nháy mắt với
Quý Thuần Khanh:
"Thầy
Quý, cố lên nhé, tai Áo Bông rất mềm, nói lời ngọt ngào nhiều vào."
"Đúng
thế, nếu bạn ấy không biết hưởng thụ thì đến tìm chúng em nhé!"
Anh
cười không đáp, đợi bọn họ đi xa rồi mới đến trước mặt cô, cúi xuống đưa hộp
cơm cho Tô Gia Áo. Cô đón lấy rồi ảo não thở dài, hỏi với vẻ không vui:
"Tại sao anh lại chạy đến đây? Suýt nữa tôi bị họ hành hạ đến chết!".
Trong lời nói có vẻ trách mong, cô không quen khi anh đột ngột chen vào cuộc
sống tự do của mình.
"Nhạc
mẫu nói, nếu đã ở ngoài tộc thì cũgn phải tuân thủ quy tắc ngoài tộc, trước khi
thành hôn đàn ông phải có sính lễ, nếu không sẽ không hợp quy tắc
"Hả?
Anh nghe lời mẹ tôi à, cái quy tắc khỉ gió ấy, mẹ tôi chỉ nhân cơ hội bóc lột
anh thôi."
"Chẳng
sao." Đương nhiên anh cũng biết trong tộc Đông Nữ không hề có cái gọi là
đàng trai phải có sính lễ, vì theo lý mà nói, đàn ông đã về ở rể rồi thì đã là
người của cô gái đó, còn nói gì đến sính lễ, có điều nếu nhạc mẫu đã nhắc thì
anh cũng chẳng để tâm, cứ làm theo thôi.
Nhìn
anh chu đáo lấy khăn giấy, mở hộp cơm cho mình, rồi dè dặt phục vụ, cô cảm thấy
rất quái dị: "Sao lại chẳng sao, tôi đã nói tôi sẽ không kết hôn với anh,
anh không cần..."
"Há
miệng ra, anh đút."
"..."
Liếc nhìn chiếc thìa đã đưa đến miệng, cô lùi lại: "Tôi... tôi tự ăn được,
làm gì có thầy nào đút cho học sinh ăn...".
"Nhưng
anh muốn, không được à?"
"...
Anh không sợ bị hiệu trưởng đuổi à?" Giữa thanh thiên bạch nhật mà dụ dỗ
học sinh.
"Anh
không muốn đút cho anh ta, muốn đút cho em ăn."
"..."
Có phải anh nghe nhầm trọng điểm không, cứ thế này cũng không ổn, cô lườm một
cái rồi há miệng ăn miếng cơm được đút đến tận miệng, nhai một cách lúng túng,
mắt ngó nghiêng xung quanh. Bỗng cô liếc thấy Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi nghiêng
trên bệ cửa sổ tầng ba, không biết đã xem được bao nhiêu trò vui.
Đôi
chân dài của anh gác lên bệ cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô đang
ngập cơm mà không biết nên phun ra hay nuốt vào, giễu cợt như đang hỏi cô:
"Ngon
không?"
"Ngon
không?"
Quý
Thuần Khanh ngồi cạnh cũng hỏi một câu tương tự, cô bỗng bị nghẹn đến tức thở,
suýt nữa hy sinh tính mạng, dến lúc ngẩng đầu lên thì không thấy anh chàng ngồi
trên bệ cửa sổ nhưng không phải để thưởng thức phong cảnh đâu nữa.
Hẹn hò
hôm trước hôm sau đã ngoại tình, bất cứ ai cũng sẽ tức giận bỏ đi, khi thấy
cảnh tượng trơ trẽn ấy thậm chí còn quyết định đoạn tuyệt với con gái lăng
nhăng như thế. Cô chỉ mới có chút tình cảm mà đã bị chết từ trong trứng nước
rồi ư? Hu hu, cô đã nghĩ không phải anh tốt bụng đút cơm cho mình ăn mà muốn ép
cô bái đường thì có.
Cô mặc
kệ anh đang tỏ ra vô tội thế nào, cô phải đi tìm Tiêu Yêu Cảnh ngay để giải
thích mối quan hệ thầy trò trong sáng giữa họ, nhưng vừa định đứng lên thì đã
bị người ngồi cạnh kéo xuống, ngồi lọt thỏm vào lòng người ấy một cách vô cùng
mờ ám. Anh vẫn cười dịu dàng, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên quyết:
"Thê
quân, lúc ăn mà chạy lung tung không phải thói quen tốt, cần phải sửa."
"Bây
giờ không có thời gian ăn rồi, anh buông ra để tôi đi giải thích. Tôi... anh
ấy..."
"Ngoan
ngoãn ăn hết cơm, liếm môi cho anh xem, nếu không..." Đôi môi mỏng mím
lại, thấp thoáng nụ cười.
"Nếu
không, buổi chiều anh dạy lớp Kinh tế, sẽ có người xách thùng nước đứng phạt cả
buổi, đáng thương quá đúng không?"
"..."
Ăn cơm cũng được, nhưng sao còn bắt cô liếm môi, hậu di chứng mèo cái lại xuất
hiện rồi ư?
"Ngoan
ngoãn ăn cơm đi nhé!"
"..."
Mẹ ơi, nữ tôn nam ti của quốc gia nào thế này, cô đã bị bắt nạt đến mức không
còn sức kháng cự nữa.
"Anh
đút cho em ăn.
"..."
Đừng mà, tha cho cô cứ để cô đói
