nàng một lúc lâu, đột nhiên nói : “Cô cũng là pháp sư ?”
Aoko sửng sốt, nhìn thấy ánh mắt chắc chắn của Kaede bà bà, xấu hổ cười : “Trước kia phải, sau này…không thể xem như vậy nữa.”
Kaede bà bà thản nhiên liếc nhìn nàng, cúi đầu nói : “Pháp sư là chuyện cả đời, không phải nói mặc kệ là có thể mặc kệ.”
Aoko cười nhẹ, không tiếp lời.
Lúc tối, Aoko cuối cùng cũng gặp được bán yêu tên Inuyasha, chỉ bằng chiếc
áo khoác chuột lửa kia, nàng đã nhận ra thân phận bán yêu này không đơn
giản. Bán yêu này tính cách cũng thẳng thắn, nói rõ mình muốn tìm cơ hội cướp lấy ngọc tứ hồn, Kagome tức giận chỉ vào mũi hắn mà mắng.
Lúc sau Aoko bắt đầu nhìn thấy hai người xông vào đánh nhau, một tiếng “Ngồi xuống” kia thật đúng là khiến nàng hoảng sợ.
Buổi tối hai người ngủ cùng một phòng, lúc nửa đêm Aoko nghe thấy Kagome
đang nói mớ, hình như là gọi mẹ, ông nội hay Souta gì đó. Aoko im lặng,
cô bé này lần đầu xa nhà, nhớ người thân cũng là chuyện khó trách.
Dưới ngọn đèn yếu ớt, Aoko cúi đầu nhìn tay trái, không có gì khác thường.
Chiếu theo lời bọn họ nói, Kagome hẳn là chuyển thế của Kikyo. Như vậy sẽ
không khó để giải thích tại sao Kagome lại có gương mặt giống Kikyo như đúc. Bây giờ Kagome trở về là vâng theo số mệnh, còn nàng thì sao ?
Nếu nàng có thể quay về nơi đây, chứng minh có một vài chuyện cần nàng thay đổi.
Sáng sớm hôm sau, Aoko không thấy Kagome đâu, có chút lo lắng muốn đi tìm,
lại phát hiện Inuyasha đang cào loạn ở đằng xa, vừa nghe nói Kagome biến mất, bán yêu kia giống như mèo bị dội nước lạnh, “vụt” một cái biến
mất.
Aoko suy nghĩ một lúc, có Inuyasha Kagome hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.
Lúc này Aoko cũng không biết, Kagome đang bị nhóm đạo tặc tới gây chuyện.
Không có việc gì làm, nàng đi tới chỗ Kaede bà bà mượn một bộ cung tiễn, tìm một nơi không có người để luyện tập.
“Si si si” Ba mũi tên bắn ra toàn bộ đều trúng đích !
Thì ra, mặc dù nhiều năm như vậy đã qua đi, thời gian cũng không bào mòn
trí nhớ của nàng, còn thay nàng giữ lại bản lĩnh lúc trước.
Bằng
năng lực của Kagome thì không thể nào bảo vệ được ngọc tứ hồn. Lúc trước Kikyou đã không làm được, Kagome sao có thể làm. Có lẽ, nàng phải cầm
lại ngọc tứ hồn, tiếp tục bảo vệ nó. Nếu là nàng, nhất định có thể bảo
vệ ngọc chu toàn.
Chỉ là cánh tay trái này…
Ngay lúc nàng cúi đầu nhìn về phía tay trái, bầu trời đột nhiên biến sắc !
Cả bầu trời trong nháy mắt bị hào quang kỳ dị màu tím bao trùm, vô số ánh
sáng màu tím bắn về bốn phương tám hướng, đẹp đẽ mà quỷ dị !
Aoko trừng lớn hai mắt, đây là…
Ngay lúc đó, tay trái của nàng đột nhiên đau nhói, ngay cả cầm cung cũng
không cầm nổi. Nàng lập tức quỳ rạp xuống đất, giữ chặt bàn tay trái
không ngừng co rút đau đơn, mồ hôi lạnh chảy xuống trán ròng ròng.
Đau đớn như xé rách cánh tay khiến nàng muốn phát điên, nàng nghiến chặt răng, không phát ra tiếng rên nào.
Huyết mạch trên cánh tay trái bị thương đột nhiên nổi lên rõ ràng, từng đợt
từng đợt ánh sáng di chuyển, ước chừng nửa tiếng sau, ánh sáng kỳ dị
trên bầu trời mới tản đi, cảm giác đau đớn trên tay trái cũng dần dần
theo đó mà biến mất.
Khi nàng cúi đầu nhìn xuống, tay trái rõ ràng so với trước kia khác rất nhiều.
Khóe môi nàng khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười nhẹ, khôi phục rồi, linh lực của nàng…
Khi trời gần tối, Kagome mất tích một ngày rốt cuộc cũng trở về cùng Inuyasha.
Inuyasha trở về liền ồn ào hỏi sao lại thế này.
Kagome không trả lời, Aoko ở bên cạnh nhìn thấy một mảnh ngọc trong suốt nằm
trong tay Kagome, ngẩn người. Nàng kỳ quái nhìn về phía Kaede bà bà .
Kaede bà bà giải thích mọi việc một lần.
“Mũi tên Kagome bắn ra lúc đó hẳn là mũi tên thanh tẩy có sức mạnh rất lớn,
nó vô tình đã bắn vỡ ngọc tứ hồn, nói cách khác những mảnh ngọc này đã
bay ra khắp thế giới, không biết rốt cuộc đã vỡ thành bao nhiêu mảnh,
nhưng chỉ cần một mảnh nhỏ, nếu yêu quái mạnh có được nó cũng sẽ rất
phiền toái.”
Kagome bối rối hỏi : “Chẳng lẽ…cháu đã sai rồi ?”
Kaede bà bà không trả lời, mà nói : “Kagome, Inuyasha, còn có cô Aoko, các
người cần phải đi tìm những mảnh ngọc tứ hồn về mới được.”
Inuyasha châm chọc cười : “Sao ? Ta tưởng bà nghĩ ta là tên vô lại muốn lấy ngọc cơ mà ?”
Kaede bà bà thở dài : “Lúc này không còn cách khác.”
Sau khi Aoko nhìn một lúc lâu, tay trái cứng nhắc giật giật, đột nhiên
ngoắc ngoắc ngón tay với Inuyasha, Inuyasha chưa kịp phản ứng đã thấy
Aoko mỉm cười, tay trái đột nhiên vươn ra điểm trúng mi tâm hắn.
Ánh sáng nháy mắt như mũi nhọn từ trong tay nàng bắn ra, Inuyasha như bị sét đánh, ngất xỉu tại chỗ !
Kagome : “A ?! Xảy ra chuyện gì vậy ?”
Kagome vội vàng chạy tới bên cạnh Inuyasha, sốt ruột xem xét.
Aoko rút tay về, từ trong túi xách của mình lấy ra vài thứ, nói : “Có thể là đi cả một ngày rồi, hắn mệt mỏi mới thế.”
Kaede bà bà : “…”
Kagome không biết phải làm sao bèn đắp lên trán Inuyasha một chiếc khăn lạnh,
sau đó xoay người trơ mắt nhìn Aoko lấy từ trong túi xách ra một cuộn
băng y tế, cẩn thận nghiêm túc băng lại tay trái của mình. Kagome nhịn
không được