ăm sóc không, sau đó mình ở tìm một công việc mới , tận lực tránh khỏi thời gian dài hai người chung đụng.
"Tôi biết rõ chuyện này thật ra thì một chút quan hệ cũng không có liên quan tới tôi , tôi thích Tống Tử Phong, tôi không quan tâm anh ấy có thích tôi hay không, tôi không muốn nhìn thấy anh ấy bị thương, vết thương tình cảm , so với vết thương trên thân thể thời gian khép lại sẽ rất lâu , có những vết thương cả đời có lẽ đều không thể khép lại." Lúc Nace vừa nói chuyện có chút biểu lộ thương cảm, thời điểm tuổi trẻ bồng bột cô cũng phấn đấu quên mình cũng có yêu một người đàn ông, nhưng cuối cùng do đủ loại nguyên nhân hai người chia tay, chuyện này thành vết thương trong lòng cô vĩnh viễn không cách nào khép lại , cô không hy vọng Tống Tử Phong trong lòng cũng có một vết thương như thế tồn tại.
"Cám ơn cô , Nace." Hạ Toa nhìn Nace gật đầu một cái, chân thành nói.
"Đi thôi, chúng ta trở về phòng bệnh thôi." Nace thở dài, dẫn đầu bước nhanh hướng phòng bệnh đi tới.
Hạ Toa yên lặng đi ở sau lưng của Nace , canh chừng bóng lưng cô, đối cô địch ý giảm đi rất nhiều, cũng rốt cuộc hiểu tại sao Nace mỗi lần thấy Tần Lạc tìm đến cô sẽ không cho cô sắc mặt tốt.
Hai người một trước một sau trở lại phòng bệnh, Tô Mạc đã tỉnh , ngồi ở trên ghế sa lon gọt trái cây, Hạ Toa nhìn Tô Mạc cười cười, trên mặt hơi có một ít lúng túng.
"Ăn táo thôi." Tô Mạc cầm lên quả táo mới vừa gọt xong đưa tới.
"Không, mình mới ăn ở nhà rồi ." Hạ Toa khoát khoát tay, nhìn hành lý của Tô Mạc ở góc phòng, trong lòng có chút giật mình, không nghĩ tới Tô Mạc vừa xuống máy bay liền trực tiếp tới bệnh viện, ngay cả công ty cũng không trở lại.
"Tô Tô, nếu mệt thì cứ ngủ đi ." Hạ Toa đi tới bên người Tô Mạc ngồi xuống, quay đầu nhìn cô nói.
"Cô ấy mới vừa rồi đã ngủ một giấc rồi, em không biết Tô Tô ngủ quá không yên đấy , anh thật sự sợ cô ấy từ trên ghế salon lăn xuống đấy ." Tống Tử Phong gấp máy tính lại , liên tục không ngừng báo cáo cho Hạ Toa .
"Lại nói bậy, rõ ràng là ghế sa lon quá mềm nên em không có quen." Tô Mạc có chút không vui hướng về phía Tống Tử Phong trợn mắt , lại quay đầu nhìn Hạ Toa giải thích.
"Uh, chính là ghế sa lon quá mềm ." Hạ Toa nhìn Tô Mạc khẽ cười nói. Cô và Tô Mạc rất sớm đã biết, làm sao có thể không biết cô người này ngủ vẫn không an phận đây?
"Nghe chưa, nghe chưa ?" Nghe Hạ Toa vừa nói như thế, Tô Mạc hả hê nhìn Tống Tử Phong kêu lên . Tướng ngủ của mình cô làm sao mà không biết ? Từ trên ghế salon lăn xuống đất là bình thường , không có từ trên ghế salon lăn xuống đất mới là không bình thường á.
"Hai người các cô , ai, tôi đây sao mà khổ thế chứ?" Tống Tử Phong ai oán nhìn hai người, lẩm bẩm.
Hạ Toa dùng khóe mắt liếc mắt nhìn Tô Mạc ở bên cạnh , phát hiện ánh mắt của cô chưa bao giờ từ trên người Tống Tử Phong dời đi, cho dù có, đó cũng là rất ngắn ngủi . Hạ Toa vừa ngẩng đầu vừa đúng cùng ánh mắt của Nace đụng chạm nhau, Nace cũng không có mở miệng, chuyển ánh mắt hướng Tô Mạc cùng Tống Tử Phong.
"Chẳng lẽ hôm nay anh mới biết em với Hạ Toa là một phe à, " Tô Mạc nhìn Tống Tử Phong hả hê cười, nhưng nhưng mà trong nội tâm lại là ê ẩm, nếu như cô và Hạ Toa không phải một phe thì cô sẽ dùng tất cả biện pháp để làm cho Tống Tử Phong yêu mình, nhưng cuộc đời này làm gì có chữ nếu như ? Hạ Toa đứng ở trong hành lang, cúi đầu gọi điện thoại, lời nói của Nace để cho cô suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ thật sự cô nên từ từ bước ra khỏi thế giới của Tống Tử Phong , như vậy Tô Mạc và Tống Tử Phong mới có thể đến với nhau được.
"Tần Lạc, chuyện này phải nhờ anh rồi ." Hạ Toa ở trong hành lang đi tới đi lui.
"Chuyện này cứ giao cho anh là được ." Trong lời nói của Tần Lạc không giấu được nội tâm đang vui sướng.
"Trước cứ như vậy, tình huống cụ thể, ngày mai gặp em sẽ nói." Nghe thấy tiếng cửa mở, Hạ Toa cười cười tắt điện thoại.
" Cậu nói chuyện với Tần Lạc à ?" Nhìn Hạ Toa bỏ điện thoại vào trong túi, Tô Mạc cười nhạt một tiếng hỏi.
"uh, đúng rồi, lần này cậu trở về ở bao lâu?" Hạ Toa gật đầu một cái, thừa nhận .
"Nửa năm, mình xin nghỉ phép rồi, nửa năm này cũng sẽ ở S thị." Lúc nói lời này, Tô Mạc có chút thương cảm, trong mắt của cô chỉ có hắn, còn trong mắt của hắn chỉ có Hạ Toan , thật đáng buồn, tình cảm thật là oan trái.
"Cậu đã tìm được căn phòng thích hợp nào chưa ? Ở khách sạn cũng không phải là biện pháp." Vừa nghe Tô Mạc nói, trong lòng Hạ Toa liền bắt đầu tính toán, nếu như Tô Mạc cùng Tống Tử Phong trở thành hàng xóm, như vậy có thể xảy ra rất nhiều chuyện không phải sao? Có lẽ giữa bọn họ sẽ phát sinh ra tình cảm cũng chưa biết chừng.
"Còn chưa có, mới trở về, mình tạm thời ở khách sạn." Trong lòng Tô Mạc dĩ nhiên không có suy nghĩ nhiều như Hạ Toa , nói thẳng ra ngoài.
"Mình có người bạn hình như có phòng cho thuê, để mình hỏi lại xem thế nào ".Hạ Toa cười đi lên trước, ôm lấy cánh tay Tô Mạc , đẩy cửa phòng ra, hướng bên trong đi tới.
" Anh đang làm việc à ?" Hạ Toa đi tới bên giường Tống Tử Phong hỏi thăm.
" ở bệnh viện không thoải mái , giúp anh tìm một căn phòng , chủ nhà t
