ặc Hiên vỗ nhẹ vào lưng An Nhược sau đó đón lấy tập tài liệu trong tay cô đặt lên trên tằng cao nhất của chiếc tủ kính.
"Vợ à, xong việc rồi, chúng ta mau đi mua chút lễ vật thôi, con rể tới
nhà chí ít cũng phải mua tặng mẹ vợ chút quà chứ. Công trình bên Đạt
Thuận em cứ yên tâm, Hồng Thiên đã phái người tới đó rồi, chắc chắn sẽ
không làm chậm tiến độ công trình đâu. Hơn nữa, tổng giám đốc của Đạt
Thuận đã quay về Pháp, làm sao quản lý được tiến độ công trình. Đứng đầu là chất lượng, sau mới đến tốc độ." Lục Mặc Hiên không thèm đếm xỉa gì
tới sự có mặt của quản lý Ngô, hai cánh tay ôm chặt lấy An Nhược, khe
khẽ nói bên tai cô.
Quản lý Ngô ho khan một tiếng, hai người này thật chẳng coi ai ra gì!
Sau khi Lục Mặc Hiên nghe thấy tiếng ho khan của quản lý Ngô, hơi hơi
ngẩng đầu, tong ánh mắt toát lên vẻ lạnh lẽo, quản lý Ngô cảm thấy như
có một tảng băng dày đang bao bọc xung quanh mình.
Quản lý Ngô lập tức cúi đầu nói: "Thượng tá Hiên, An Nhược. Hợp đồng đã
ký xong, tối muốn đi trấn an nhân viên một chút, hiện nay tất cả nhân
viên trong công ty đều đang rất lo lắng."
Quản lý Ngô vừa muốn nhấc chân rời đi thì môi mỏng của Lục Mặc Hiên lại khẽ chuyển động: "Quay lại."
Quản lý Ngô lập tức dừng bước. Xoay người lại, bình tĩnh nhìn Lục Mặc Hiên: "Thượng tá Hiên, anh còn có chỉ thị gì nữa sao?"
"Sức khỏe của Chung tổng rất yếu, cho dù về sau có khỏi thì ông ấy cũng
không thể quay trở lại thương trường được nữa. Cổ phần của Mậu Hưng đều
sẽ bị Hồng Thiên khống chế, trong nay mai sẽ phái người tới đảm nhiệm
chức vụ tổng giám đốc." Lục Mặc Hiên không nói rõ sẽ phái ai tới, đây
chỉ là câu nói phủ đầu mà thôi.
Quản lý Ngô lập tức gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên rồi!."
An Nhược thấy quản lý Ngô xoay người muốn đi, lập tức phất tay gọi anh
ta lại. Quản lý Ngô xoay người hai lần nhưng chưa lần nào bước chân được ra khỏi cái văn phòng tổng giám đốc này, cái cảm giác ấy, quả thực
rất...
Bây giờ An Nhược vẫn chưa phải là tổng giám đốc của Mậu Hưng, chức vị hiện nay của quản lý Ngô thậm chí còn cao hơn An Nhược.
An Nhược cũng không hề tỏ ra mình là một người lãnh đạo, nói chuyện cũng rất lễ phép, nhưng những lời này của cô chính là mệnh lệnh.
"Quản lý Ngô, phòng kế hoạch không trong sạch, trưởng phòng Bộ chắc chắc sẽ bi cách chức, trả cho ông ta 6 tháng tiền lương làm tiền trợ cấp
nghỉ việc. Hồng Thiên sẽ cử chuyên gia kỹ thuật tới Mậu Hưng làm việc,
một khi phát hiện ra có người không xứng với vai trò kỹ thuật viên, cũng sẽ bị đuổi việc, tất cả chuyện này đều vì muốn tốt cho Mậu Hưng. Nên
phải phiền quản lý Ngô một chuyến."
Thân thể quản lý Ngô thoáng chốc cứng đờ, yên lặng một hồi, mới gật đầu
chấp nhận. Lục Mặc Hiên khoát tay áo, ý bảo quản lý Ngô đi ra ngoài,
quản lý Ngô ngầm cảm thán, cuối cùng thì cũng thoát!
Từ phòng tổng giám đốc đi xuống, quản lý Ngô cảm thấy như mình vừa trải
qua một thế kỷ, dần dần anh ta cũng hiểu ra mọi chuyện, mặc dù vừa nãy
thượng tá Hiên nói rất nhỏ, nhưng cũng đủ để anh ta nghe thấy rõ ràng.
Thượng tá Hiên gọi An Nhược là vợ, chẳng lẽ đã
đăng ký kết hôn rồi sao? Lời vừa nãy của An Nhược chính là lời của Lục
Mặc Hiên, cũng là lời của lãnh đạo. Hồng Thiên cử người tới tiếp quản
Mậu Hưng, tám chín phần mười là An Nhược.
Cái thế giới này, quả thực vô cùng kì diệu. Một năm trước, An Nhược là
một cô sinh viên mới ra trường tới Mậu Hưng làm việc vậy mà bây giờ đã
trở thành người phụ trách công trình của Đạt Thuận, sắp sửa lại trở
thành tổng giám đốc của Mậu Hưng. Bước nhảy này quả thực rất lớn! Con
người lúc con sống, thành công hay không, ngoại trừ tài năng và giỏi ăn
nói ra thì còn một yếu tố vô cùng quan trọng, đó chính là may mắn.
Nhưng quản lí Ngô không biết rằng, điều hấp dẫn được Lục Mặc Hiên chính
là bản lĩnh của An Nhược. Trên thế giới này có rất nhiều phụ nữ, nhưng
Lục Mặc Hiên chỉ nhìn trúng mỗi một mình An Nhược, đây không phải chính
là một loại bản lĩnh sao?
An Nhược nhìn bộ dáng chưa thỏa mãn dục vọng của Lục Mặc Hiên, tên khốn
này, tám phần là lại suy nghĩ đến chuyện đó, cô nói không được là không
được, huống chi bây giở không phải lúc thích hợp để làm chuyện đó!
An Nhược gõ vào trán Lục Mặc Hiên một cái: “Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa
có được không vậy, mau đi mua quà thôi, mẹ em rất thích ăn nhân sâm, hầm với cháo rất ngon. Sau đó mua them ít táo đỏ là được rồi, không cần thứ gì đó quá đắt tiền, mẹ em là người rất giản dị, không thích những thứ
quá giá trị, lễ nhẹ nhưng tình nặng!”
Lục Mặc Hiên lien tục gật đầu: “Cảm ơn lời chỉ giáo của bà xã nhưng có
một câu em nói sai rồi. Đừng nghĩ đến chuyện đó mà được không ý hả? Em
biết anh nghĩ đến chuyện gì sao?”
Lục Mặc Hiên bày ra bộ dáng đơn thuần vô hại, An Nhược trực tiếp véo cho anh một cái rất đau: “Này thì mồm mép, cũng lanh lợi quá ha. Ngụy biện, kéo dài kỳ hạn, cho anh them khát tới chết luôn.”
Hình phạt này, quả thực quá nghiêm khắc, lúc này Lục Mặc Hiên mới chịu
tước vũ khí đầu hàng: “Vợ à, em thật độc ác. Anh thừa nhận, vừa rồi anh
quả thật có ý muốn làm bậy.”
Sau khi