hoạt. Trông cũng thật thà chất phác. Hồi trước ở thôn Tiền Đường,
bác Hồng có nhờ em làm mối cho con gái của bác ấy, bảo là muốn tìm một
người quân nhân, em thấy vị thiếu úy này cũng không tệ."
Lục Mặc Hiên kéo An Nhược đi đến chỗ đỗ xe, búng vào trán cô một cái,
nơi khóe mắt mang ý cười nồng đậm: "Chuyện mình còn lo chưa xong mà đã
muốn làm mai cho người khác nữa sao? Có phải em rất thích ăn chân heo
đúng không?"
Nếu tác hợp thành công một đôi vợ chồng, bà mối sẽ nhận một một cái chân giò rất lớn, đây đã trở thành tục lệ của thành phố A và một số tỉnh
thành khác. Vẻ mặt của các bà mối khi nhận được chân giò vô cùng rạng
rỡ. Có bà mối một năm nhận được năm sáu cái chân giò lớn, mua mấy túi
muối về để ướp thịt, ăn một năm cũng chẳng hết.
An Nhược liếc mắt nhìn Lục Mặc Hiên bĩu môi nói: "Có cái chân giò siêu
cấp lớn là anh ở đây, thì em cần gì mấy cái chân giò cỏn con đó. Nếu như bác ý đã đề nghi, không giúp được chúng ta cũng phải giúp. Ông nội
Triệu là cựu chiến binh của Hồng quân công nông Trung Quốc, vậy thì cháu gái của ông ấy tất nhiên cũng phải được gả cho một người quân nhân tốt
rồi. Không biết, vị thiếu úy kia bao nhiêu tuổi rồi?" An Nhược vừa nói
vừa quay đầu nhìn Trương Vĩ Lâm.
Lục Mặc Hiên kéo cô lại, hai tay anh nắm chặt lấy tay cô, ấn An Nhược
vào Land Rover. Bác gái trông xe tươi cười niềm nở nhìn hai người bọn
họ, thường xuyên ở đây trông xe nên bà biết, những người vào bệnh viện
này không phú thì cũng quý, bà cũng biết rất nhiều các loại xe đắt tiền. Lúc Lục Mặc Hiên dừng xe trước mặt bà, bà liền nhận ra đây là Land
Rover. Nên thái độ đối với anh cũng cung kính gấp bội.
An Nhược thấy bác gái này bất kể nắng mưa gió rét đều phải ngồi đây
trông xe, kiếm được miếng ăn cũng chẳng dễ dàng gì, có thế lực tâm cũng
là bình thường chuyện, An Nhược ngồi bên ghế phụ lái, mở túi xách rồi
lấy tờ 20 tệ từ trong túi xách đưa cho bà. Bà vội vã nhận lấy, ý cười
trên mặt càng đậm hơn, liên tục nói cám ơn.
Lục Mặc Hiên nhanh chóng nhấn ga rời đi, An Nhược tựa người vào lưng
ghế, giương mắt nhìn mui xe, ở cùng với Lục Mặc Hiên một thời gian, An
Nhược phát hiện mình càng lúc càng độ lượng hơn. Cuộc sống của kẻ có
tiền đúng là rất khác, An Nhược nhìn chằm chằm mui xe thở dài một tiếng, ở cùng anh, tiền sinh hoạt dùng trong cuộc sống hàng ngày đều là tiền
của anh. An Nhược sầm mặt, cô là loại phụ nữ dựa dẫm vào đàn ông để sống sao?
"Cái đầu nhỏ này của em lại đang suy nghĩ chuyện gì bậy bạ rồi đúng
không?" Lục Mặc Hiên thoáng nhìn An Nhược một cái, đại khái cũng đoán
được suy nghĩ trong đầu cô. Để hàng phục một người phụ nữ, khó đến thế
sao? Lục Mặc Hiên có chút do dự, từ trước đến nay anh luôn cảm thấy
ngoài trừ sách kinh tế và binh pháp ra, thì những loại sách khác đều
không đáng đọc, chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài. Nhưng hiện tại, có
phải anh cũng nên mua một cuốn 72 chiêu hàng phục phụ nữ không?
An Nhược nắm chặt hai tay lại với nhau, khẽ cắn môi nói: "Sống trong Hào Đình Hoa Uyển, nên em còn thừa tiền thuê phòng. Lúc ở công ty thì có
cơm miễn phí cho nhân viên, về nhà ăn cơm, hơn phân nửa là lấy nguyên
liệu anh mua để trong tủ lạnh ra nấu. Các đồ dùng hàng ngày cũng là do
anh mua, tháng này em còn thừa rất nhiều tiền." Lục Mặc Hiên nhíu chặt
lông mày, xoay vô lăng tiến vào làn đường chính "Sau đó thì sao?" Môi
mỏng khẽ mở, rất tự nhiên hỏi. Dùng tiền của anh thì có làm sao? Vợ
chồng vốn là một, An Nhược dùng tiền của anh vốn là chuyện rất bình
thường mà. Tiền của anh, thân thể của anh, tất cả những thứ của anh đều
là của An Nhược. Nói cách khác, An Nhược cũng là của anh.
An Nhược trái lại tiếp tục nói: "Phụ nữ dựa vào đàn ông để sống thì còn
nói làm gì? Em muốn độc lập về kinh tế, về sau, chuyện tiền bạc chúng ta nên tính toán cho rõ ràng. Bây giờ không phải rất hay xuất hiện mấy cai tin tức kiểu như, Tiểu Tam chen chân, hào môn tử đệ tìm vợ mới, vợ đầu
bị đuổi ra khỏi nhà, khi đó nếu như không có năng lực tự bảo vệ bản thân thì cuộc sống sẽ vô cùng thê thảm."
An Nhược vừa nói xong, ngay lập tức bị ăn một cái gõ. Lần này Lục Mặc
Hiên dùng sức khá mạnh, không còn kiểu giả vờ đánh như khi nãy nữa. An
Nhược bị đau liền đưa tay xoa nắn: "Làm gì vậy, em nói đều là sự thật
mà. Em muốn độc lập kinh tế, sao, anh không phục à? Anh dám không phục
xem? Quên trong bản kiểm điểm anh viết những gì rồi à? Tất cả sẽ nghe
theo em!"
Qủa thực lần này Lục Mặc Hiên đã làm một việc rất ngốc, anh nên đem câu
kia đổi thành, chỉ nghe theo những yêu cầu hợp lý của vợ. Phải được độc
lập về kinh tế, quả thực rất phi lý! Làm sao có thể! Tâm tư của An Nhược còn sâu hơn cả đại dương rộng hơn cả sa mạc, một khi tiến vào thương
giới, cô sẽ trở thành một người cuồng công việc. Đến lúc đó, chẳng phải
anh sẽ phải ngủ một mình hay sao!
Để đề phòng thảm kịch nhân gian xảy ra, Lục Mặc Hiên quyết định phải
nhanh chóng ngăn cản cô: "Chuyện này không thể nghe theo em được, anh
không đồng ý để em độc lập kinh tế. Chúng ta có giấy đăng ký kết hôn,
nếu trước hôn nhân không công chứng tài