nhà, trừ lên mạng một chút, dọn dẹp phòng một
chút, thời gian còn lại đều để ngủ. Cô cảm thấy ngủ cỡ nào cũng không
đủ, năm lớp mười hai đi sớm về tối, khiến cô thiếu ngủ phát sợ, sau khi
thi tốt nghiệp trung học xong liền ngủ một mạch ba ngày, cả ăn cơm cũng
là nhắm hai mắt cho mẹ đút. Cho nên đến bây giờ cô đều có một tật xấu,
được ngủ thì phải nhiệt tình ngủ.
Nhưng hôm nay, vào giữa ban ngày, cô lại mất ngủ.
Mất ngủ cũng không phải là chuyện tốt, bình thường gặp phải ca đêm, Triệu
Nhiễm Nhiễm đều ngủ cả ngày. Làm ca đêm phí tinh thần nhất, thường là cả đêm không được nghỉ ngơi, vì dù bệnh nhân không gây sự, thì tiếng khóc
rống của đứa bé cũng không từng đứt đoạn trong phòng bệnh khoa nhi, hơn
nữa còn phải lưu ý, cho nên nếu có thể nghỉ ngơi tốt thì thật sự là rất
vui vẻ.
Nhưng hôm nay, cô lại không ngủ được.
Người trong
nhà đều đi làm, ở nhà ngây ngô cũng không có ai nói chuyện với cô, bèn
trở mình nhảy xuống giường, từ tủ quần áo tìm ra cái áo sơ mi rộng thùng thình, một cái quần dài Bohemia, lại thêm một cái mũ che nắng, thay
xong liền đi ra ngoài dạo phố.
Trước khi xuống lầu, cô gọi điện thoại cho Trương Lam hẹn địa điểm gặp mặt, rồi kêu chiếc xe chạy thẳng tới mục đích.
Đến chợ Ngũ Ái thì Trương Lam đã sớm chờ ở đó, xuống xe liền nghênh đón một cơn gió nóng, Triệu Nhiễm Nhiễm không nhịn được oán trách, "Chợ bán sỉ
thì có thể có vật gì tốt, mắt em bị sao thế."
Trương Lam cười híp mắt đưa cho cô một ly Coke ướp lạnh, "Triệu Đại mỹ nữ, hôm nay mạnh khỏe?"
Triệu Nhiễm Nhiễm theo bản năng rụt một cái, cô không dám nhận, Trương Lam mà nịnh nọt thì không có chuyện gì tốt.
Quả nhiên, câu thứ hai của Trương Lam nhô ra, "Chị, cho em mượn ít tiền chứ sao."
"Em. . . . Vay tiền?" Nhìn Trương Lam mạnh mẽ gật đầu mấy cái, cô nghi hoặc, "Tiền lương của hai ta căn bản bằng nhau, tiền thưởng khoa em còn cao
hơn bên chị, em xài đâu hết tiền rồi?"
Trương Lam xỏ lá, "Có cho mượn hay không, có cho mượn hay không."
Có thể không cho mượn sao.
Lật lật ví tiền, rút ra tờ 500 đồng đưa cho cô, "Phải giữ lại 200 cho chị, tôi muốn mua cái túi."
Trương Lam bắt được tiền liền thay đổi vẻ mặt, cau mũi một cái, "Ân chuẩn."
Kết quả một ngày này, Triệu Nhiễm Nhiễm mua cái túi tốn 120, còn dư lại 80
đồng, 20 đồng giữ lại thuê xe về nhà, 60 đồng thì xin Trương Lan ăn KFC, Trương Lam liền mua một phần mang về, một xu cũng không giữ lại cho cô.
Ăn bánh trứng nhân nho thích nhất, Triệu Nhiễm Nhiễm không nhịn được hỏi
Trương Lam, "Nói thật đi em xài tiền vào chỗ nào, ba em mẹ em bà em có
ai không nhiều tiền hơn em, em đâu cần đóng góp gì chứ."
"Ai."
Trương Lam thở dài, khó được nghiêm chỉnh lại, "Em dùng công quỹ mua nhà rồi, người trong nhà cũng gạt, từ nay về sau tháng nào cũng phải vay
tiền."
"Mua thật? . . . . Em thật là gan, chuyện lớn như vậy sao em không nói chị biết?"
Trương Lam ghét bỏ nhìn cô một cái, rất dễ nhận thấy, cô ấy không tin cái miệng của cô.
"Sao đến em lại thành to gan rồi, anh hai cũng có nhà riêng đó thôi, bây giờ còn trống không đấy."
"Sao mà so được, căn nhà kia là mợ mua cho anh ấy để dành cưới vợ mà." Triệu Nhiễm Nhiễm dừng một chút hỏi tiếp, "Chút công quỹ của em đủ mua nhà
sao? Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
"Dương Chấn Chấn ra một nửa." Trương Lam cười thần bí, "Nhà là em đứng tên."
Chuyện này. . . . . có quan trọng không?
Triệu Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười, "Nhà của em không chứa được em sao?"
Ba Trương Lam là con trai út nhà họ Trương, cha mẹ thương ông nhất, hơn
bốn mươi vẫn ở chung, tiền hưu của hai ông bà cụ cao đến làm người ta
thấy thèm, nhà cũng lớn, phòng trống nhiều, cũng không cần phải mua nhà
mà.
Tiếp đó, Trương Lam bắt đầu không đứng đắn rồi, cô nói, "Em ở được, nhưng Dương Chấn Chấn không được."
Triệu Nhiễm Nhiễm lại không hiểu, "Sao không được? Nhà em nhiều phòng trống lắm mà."
Trương Lam muốn nói cái gì lại vừa cứng đành nén trở về, một bộ trẻ con không thể dạy cũng vẻ mặt.
Ăn xong KFC, Trương Lam còn muốn đi dạo, nói thật Triệu Nhiễm Nhiễm không
nguyện ý đi dạo quanh cái chỗ ồn ào này, không mua được cái gì. Chợ bán
sỉ có bán một số thứ mà người bán lẻ không thích bán, nhưng cố tình cô
là người kiểu cách, trang phục không cần mắc nhưng không thể có nhiều
người mặc trùng, cho nên, cô không mua được gì cả.
Đi dạo đến
quầy đồ trang sức thì Trương Lam kêu cô ngừng, cầm một cái bông tai đính hạt châu xanh kiểu cổ đeo lên cho cô. Áo sơ mi của Triệu Nhiễm Nhiễm
màu trắng nhạt, quần dài là nền trắng, hợp với khuyên tai màu xanh
dương, muốn bao nhiêu khó coi thì bấy nhiều khó coi.
Trương Lam tháo bông tai xuống, nhìn hai người trong kính.
Triệu Nhiễm Nhiễm có dáng người trung đẳng 1m66, nhưng Trương Lam cô. . . . . .
Không so không biết, vừa so sánh liền giật mình, Trương Lam cô lùn hơn Triệu
Nhiễm Nhiễm nửa cái đầu, bình thường cảm thấy không sao cả, nhưng hai
người đứng chung, soi ra thì rất khiến người ta nổi giận.
Triệu
Nhiễm Nhiễm cũng nhìn mình trong kiếng, quả nhiên tháo bông tai xuống
nhìn thuận mắt hơn, không khỏi buồn