c lũ ngập tràn
Bạc Cạnh cũng không do dự, bế Bạch Nhạc Ninh vào phòng, để cô ngồi ở mép
giường, kiên nhẫn đợi cho tiếng khóc của cô nhỏ dần rồi mới hỏi: “Thành
tích thế nào?”
Thật ra thì anh đã nắm rõ từ trước, Ninh Ninh học ở trường tiểu học Giai Duyệt có vẻ nhẹ nhõm, kiểm tra giữa kỳ cũng chỉ
cần nguệch ngoạc vài chữ thì cũng qua được, hôm nay rốt cuộc nhà trường
cũng phát phiếu điểm, nghĩ đến kết quả thi của Ninh Ninh không bằng
người khác, cô bé này tâm cao khí ngạo, tám phần chắc là giáo viên đã
nói cái gì nên cô mới khóc như vậy.
Bạch Nhạc Ninh hít hít mũi,
Bạc Cạnh trông thấy cô lại sắp sửa dùng nước mắt dìm chết anh, đành nâng tay xoa đầu nhỏ của cô, vỗ về an ủi: “Thi không tốt sao?”
Bạch Nhạc Ninh chỉ dùng âm thanh nghẹn ngào để trả lời anh.
Ôi, thật xui xẻo, bị anh đoán trúng rồi.
Bạc Cạnh nâng trán, không dám để cho tiếng thở dài bật ra khỏi miệng, lúc
này nếu anh để cho cô nhóc nghe thấy mình than thở thì chắc cô bé sẽ
càng khó chịu hơn.
“Không tốt cũng chẳng sao, cái chuyện học hành ấy mà, thi lại một vài lần cũng là chuyện bình thường thôi.” Anh cố vắt óc an ủi cô: “Em mới học lớp một, sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi
anh, chúng ta cùng nhau cố gắng, nhất định có thể đạt được thành tích
tốt. . .”
Nói một tràng dài, kết quả hình như lại không gãi đúng chỗ ngứa, tâm tình của Bạch Nhạc Ninh càng tệ hơn.
Bạc Cạnh tốn hết nước bọt để an ủi, rốt cuộc cũng đầu hàng, dứt khoát tự
mình hành động, anh tự động mở cặp sách của Bạch Nhạc Ninh rút phiếu
điểm ra xem.
Có vẻ như đây chính là đầu sỏ làm cho cô nhóc này khóc rồi.
Sau khi xem lướt qua một lần, tất cả đều xuất sắc, không có gì để nói. . .
A! Không đúng, không phải là không có vấn đề, mà là có một vấn đề rất
lớn!
Bạc Cạnh không thể tin, nắm chặt phiếu điểm, nhìn một lần
rồi lại nhìn thêm lần nữa, cuối cùng, ngón tay anh run lên, cực kỳ dè
dặt hỏi: “Khụ, điểm môn số học có bị tính nhầm không?” Ai đến nói cho
anh biết, điểm này gần bằng zero rồi, rốt cuộc là cô thi kiểu gì đây?
Một câu đâm trúng tử huyệt.
Khóe miệng Bạch Nhạc Ninh co quắp, nước mắt lại một lần nữa trào ra: “Anh Bạc. . . Hức. . .”
Bạc Cạnh đau lòng ôm lấy vai cô: “Ninh Ninh ngoan, không khóc, không khóc nhé, môn số học vốn không dễ, em đừng khóc!”
Bạch Nhạc Ninh quệt nước mắt: “Hức hức, cả lớp ai cũng được chín mươi mấy
điểm, có mấy bạn còn được một trăm điểm, ngay cả thầy giáo cũng nói
những bài toán này rất đơn giản, chỉ có em, huhu, cả lớp chỉ có mỗi mình em đần nhất, ngay cả phép cộng trừ cũng làm không xong!”
Bạc Cạnh tuyệt đối im lặng.
Môn số học lớp một, nói đơn giản quả thật là không thể đơn giản hơn, có mấy lần Ninh Ninh đã hỏi anh mấy loại câu hỏi như ‘Tiểu Hồng có một quả
táo, tiểu Minh có ba quả táo’, anh cũng đã từng xem qua vở toán của cô,
quả thực là. . . . Tóm lại, trên mọi phương diện, Ninh Ninh có vẻ lanh
lợi, thi toàn quốc mà được điểm như thế thì tuyệt không thể dùng hai chữ ‘thái quá’ để hình dung rồi.
Đang nghĩ như vậy thì bên tai lại
truyền đến âm thanh nức nở buồn bã: “Có phải em vụng về lắm không? Hức,
tất cả mọi người đều thi tốt như vậy, còn có người cười nhạo gọi em là
Ninh Ninh ngốc nữa. . . .”
Hả, thật là quá đáng, Ninh Ninh nhà bọn họ cũng chỉ bị kém mỗi môn số học mà thôi! Ai dám nói bảo bối của anh như vậy?
“Ninh Ninh là cô gái thông minh nhất trong mắt anh Bạc nha, những người nói
Ninh Ninh ngốc mới đúng là ngốc, Ninh Ninh đừng đau lòng nha!” Bạc Cạnh
tâng bốc cô lên tới đỉnh đầu, sau đó lại thản nhiên buông lời khách sáo: “Anh Bạc dạy em môn số học để sau này điểm của em còn cao hơn bọn họ,
để cho bọn họ không dám nói em ngốc nữa! Được rồi, đừng buồn, tới nói
cho anh nghe, là ai có mắt không tròng, lại dám chọc công chúa nhỏ nhà
chúng ta nước mắt nước mũi đầm đìa như vậy?”
Bạch Nhạc Ninh
kháng nghị: “Người ta mới không có nước mắt nước mũi đầm đìa như vậy!”
Lại nói tiếp: “Là cái tên ngồi sau em! Cậu ta thật đáng ghét, cực kỳ
đáng ghét, lần nào cũng kéo tóc của em, lại còn lén lút bỏ sâu vào cặp
của em, nói em sau này lớn lên sẽ giống sâu. . .”
Bạc Cạnh nhướng mày, chăm chú lắng nghe Bạch Nhạc Ninh tố cáo tội trạng của đối phương.
Cuối cùng, Bạch Nhạc Ninh quy kết một câu: “Dù sao cũng chính là một tên siêu cấp bại hoại!”
“Nhưng mà, Ninh Ninh à. . .” Bạc Cạnh chậm rãi vén tóc mái có chút tán loạn
của cô sang một bên: “Sao trước giờ không nghe thấy em nhắc tới chuyện
này?”
Bạch Nhạc Ninh bĩu môi nói: “Đó là bởi vì lớp tụi em mới
vừa đổi chỗ ngồi, mà số em xui nên mới rút trúng phải chỗ ngồi hiện tại, lúc trước là tiểu Ý Ý ngồi đằng sau, cậu ấy không hề bắt nạt em!”
“Là vậy à. . .” Giọng điệu của anh chậm rãi dịu dàng giúp Bạch Nhạc Ninh
bình tĩnh hơn rất nhiều, trong lòng anh lại hạ một quyết định.
Sau khi trường tiểu học Giai Duyệt công bố điểm thi cuối kỳ thì sẽ tổ chức
họp phụ huynh, trên nguyên tắc là muốn mọi người tham gia, Bạch Nhạc
Ninh cũng không ngoại lệ, lại vừa đúng khoảng thời gian cha Bạch đang xử lý một hợp đồng sáp nhập của công ty, không có cách nào dành thời g
