ã chứ không phải chú Cáo trong giới hạn
tưởng tượng của Lạc Thiên này !
Không để bà quản gia mở cổng, Lạc Thiên lặng lẽ xuống xe, đẩy khóa sắt, cho xe
vào gara, lững thững bước. Anh vẫn trở về nơi đã đi khỏi.
- Vy không về cùng cậu chủ à ? Cô ấy đi cùng cậu Hùng để tìm cậu chủ.
- Bác chẳng không thích tôi kè kè đi cạnh Khả Vy ?
Bà quản gia định nói gì đó lại thôi, đã quá mười giờ, Khả Vy chưa bao giờ ở
ngoài muộn. Hay chăng giữa cậu chủ và cô ấy xảy ra xích mích nhỏ. Nhìn vào bàn
ăn, Khả Vy đã hâm lại các món trước khi đi, bà ở nhà cũng đảo qua. Bây giờ thì
thịt, cá nhũn ra do nhiều-lần-cố-gắng làm nóng, trở nên nguội ngắt, vô vị.
Chiếc ghế thiếu hơi ấm thật cô đơn.
*
Trần Hùng đưa Khả Vy tới phòng trà của Gia Gia. Anh gọi một vài đồ uống nhẹ.
- Chị... - anh quen miệng - Vy dùng chút men giải khát ! Phụ nữ cũng có quyền
thưởng thức rượu khi gặp sầu ! - Còn anh dốc cả chai bia xuống họng, mặc cho
bia làm ướt cổ và vai áo.
- Tôi... muốn về ! - Khả Vy thều thào.
- Chị... Vy đừng nghĩ đến thằng khốn ấy, hắn không xứng đáng ! - Anh nậy thêm
chai nữa. - Chẳng ai ngờ anh em chơi với nhau bao năm nay lại đem đùa cợt với
tình cảm của bạn bè !
- ... - Khả Vy rúc vào một xó. Có lẽ Trần Hùng nói đúng. Đi bên cạnh Lạc Thiên
có biết bao nàng kiều diễm, Dương Mẫn... nằm trong số đó ? Cô lắc đầu nguầy
nguậy, anh đã luôn về nhà mỗi ngày khi tan sở, thường mua cam, hoa, trứng,...
cho mình, anh thương bé dê con nhiều lắm, sao có thể lén lút tìm niềm vui khác.
Biết bào chữa bằng cách nào cho đôi mắt đã nhìn thấy cảnh chăn gối của chồng
với người phụ nữ khác. Chính anh còn chẳng dùng lí lẽ giải thích cho Trần Hùng
và cô hiểu, thì còn biết đặt niềm tin nơi đâu ? Khả Vy tức tưởi khóc, hay vì cô
xấu xa, che đậy anh bao nhiêu chuyện để ra nông nỗi này, anh chán ngấy cô rồi ?
- Trần Hùng, sao không vào sảnh lớn mà rúc ở đây ? Có chuyện gì à ? - Vũ Gia
Minh cầm thêm lốc bia mang vào, anh ngồi cạnh bên người đàn ông mệt mỏi dựa
tường.
- Anh Minh, chỗ anh còn khuyết chân quản lí không, cho thằng này theo ! - Trần
Hùng vỗ vai Gia Minh cười cợt, cậu kết thân với anh ta không lâu từ Tuấn Kiệt.
- Cậu đang làm việc cho Trường Tồn, ngon ăn là thế. Chạy sang chỗ tôi có lợi
lộc gì ? Làm ăn ở đây vất vả hơn cậu tưởng đấy ! Sao, coi bộ thất tình à ? Ai kia,
giống nhỏ Khả Vy !
Khả Vy từ từ ngẩng mặt lên, tay khoanh trên mép bàn. Cô nhìn Gia Minh bằng đôi
mắt sưng húp.
- Chuyện gì xảy ra với hai người bạn của tôi vậy ? - im lặng một lát, anh vẫn
không nhận được câu trả lời - Liên quan đến Lạc Thiên ?
- Đừng nhắc tới kẻ bội bạc ấy ! - Trần Hùng gạt phắt, đưa tay quơ đồ uống. -
Anh nhớ sắp xếp cho tôi công việc đấy, từ giờ tôi chẳng liên quan đến bọn nhà
họ Cao nữa. Chúng bóc lột sức lao động của tôi lại còn cướp trắng trợn Dương
Mẫn !
Gia Minh cười khẩy, anh chàng hẳn bị cú sốc tình cảm nên ăn nói hồ đồ. - Đối
với đàn ông, phụ nữ chỉ là số hai, còn sự nghiệp mới là trên hết - Anh vừa dứt
câu, Khả Vy đã ngồi lại gần và giật lấy chai bia đổ ra cốc.
- Chị... Vy à, để tôi uống, phụ nữ có thai uống thứ này không tốt đâu ! - Cậu
vừa đề nghị cô dùng cách đây vài phút đối lập với việc ngăn cản khi giờ.
Khả Vy liếc nhìn Trần Hùng. Lạc Thiên ơi, bạn anh ngoài miệng ghét bỏ anh, lại
luôn thấu đáo quan tâm đến mọi thứ thuộc về anh. Em không có em bé, anh không
biết, Trần Hùng cũng không, mà lại luôn bao bọc em. Em sợ lắm, sợ sẽ bị hắt hủi
như Trần Hùng hận anh,... vì anh ấy coi anh là người tri kỉ, nên đã đau còn hơn
bật máu. Anh thương con nhiều lắm, ngộ nhỡ anh biết em đang dối lừa... em chết
mất.
- Tôi muốn về ! - nhắc lại câu một lần nữa, Khả Vy để con mắt thỉnh cầu hai
người đối diện.
- Chẳng hiểu phụ nữ bị hắn ta dùng chất keo gì mà không ai thoát nổi ! - Trần
Hùng duỗi thẳng người nghỉ ngơi - Gia Minh, phiền anh đưa Khả Vy về giúp, tôi
nốc nhiều bia quá, mà cũng chẳng thiết nhìn bản mặt hắn ! - nói xong câu cậu
nhắm mắt ngủ.
*
Trên xe, Khả Vy là người lên tiếng trước :
- Khi nửa còn lại không... chung thủy, thì sẽ phải làm thế nào ?
- Cô đang nói cùng vấn đề của Trần Hùng ? Gì nhỉ, tôi nghĩ là Dương Mẫn nào đó
và Lạc Thiên... - dựa vào cuộc nói chuyện không đầu đủ với Trần Hùng và tâm
trạng Khả Vy, Gia Minh thừa sức đoán - phải không ?
- Phải ! - Cô cần nghe suy nghĩ của anh hơn sợ mất danh dự.
- Tôi không hiểu nhiều về Lạc Thiên, nhưng tôi biết hắn là người đàng hoàng, tử
tế. Để xem nào, ngoại tình ?
- Tôi thấy anh ấy trên giường cùng Dương Mẫn, cô gái mặc áo chồng tôi ! - Khả
Vy nuốt từng ngụm nước do tuyến nước bọt tiết ra.
- Thế thì cô phải xem lại chính mình, đàn ông trẻ tuổi không dễ gì vất bỏ vợ...
Như cái bọng cô mang trên người chẳng hạn, tục ngữ có câu vải thưa che mắt
thánh, cô làm thế là không được. - Anh đứng trên lập trường của Lạc Thiên chỉnh
góc kính người ngoài cuộc, nhận xét có phần nâng cao tự tôn đàn ông hơn. Tuy
nhiên rất chân thành.
- Tôi biết phải làm thế nào đây ? Chỉ cho tôi biết với !
- Nói với Lạc Thiên đi ! - những người không thích sự lòng vòng thư
