ắc đến Vân Trạch và tên quái thai Johan ở bên cạnh, Vân Thanh cũng không có lá gan này.
Từ lúc bước vào Vân Thanh đã phát hiện, hình như bụng của Lam Duê lớn một cách khác thường, nhìn vào đâu ai nghĩ là năm tháng, căn bản là giống như mang thai bảy, tám tháng thì đúng hơn.
Cô là bác sỹ, đối với tình huống này, trong lòng cũng mơ hồ hiểu được đại khái.
E rằng trong bụng này không phải là một, mà có thể là sinh đôi, hoặc sinh ba cũng không chừng?
Lam Duê rút súng lại, cực có tâm tình vén vén mấy sợi tóc mai bên tai: “Dưỡng thai, mình vẫn đang dưỡng thai. Nhưng trước khi đứa bé được sinh ra, để cho nó cảm nhận một chút uy lực của súng đạn cái đã!”
“Xử lý hai người còn lại! Nếu như tôi không lầm, một người hẳn là đang ở tầng hầm bên dưới gian phòng này, người kia, có lẽ là đang ở trong phòng bếp!”
Cúi thấp đầu, Lam Duê đùa nghịch khẩu súng trong tay, thong thả ung dung nói qua suy đoán của mình.
"Lam tiểu thư, cô...cô muốn làm cái gì?" Meri cố giữ vững sự bình tĩnh, nhưng đôi con ngươi xanh thẳm không che giấu được nỗi sợ hãi, khiến lớp vỏ ngụy trang của cô ta dễ dàng bị xé rách.
Trong căn phòng dưới đất chính là người kiểm soát toàn bộ hệ thống phòng ngự của hòn đảo, người trong phòng bếp ở đây chỉ với mục đích nấu ăn.
Nói cho cùng, hết thảy công việc quản lý trên hòn đảo này, đều do cô ta sắp xếp.
Cô ta không hiểu, rõ ràng Lam Duê chưa từng rời khỏi phòng, làm sao biết được tất cả.
Meri hoàn toàn không tin rằng Andrew sẽ đi nói với Lam Duê những chuyện này, nhưng trên thực tế, đúng là Andrew đã nói với Lam Duê.
Là do Andrew quá tự tin về quyền khống chế của hắn đối với hòn đảo này, vẫn còn tin tưởng quá mức rằng, tình trạng hiện giờ của Lam Duê sẽ khiến cô khó mà rời khỏi được nơi đây.
Không để ý đến lời nói của Meri, Lam Duê nhìn về phía mặt biển mênh mông: "Lăng Ngạo. . . . . ."
Vân Trạch nhìn sâu vào bóng dáng đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn của cô, chợt nói: “Lam chủ yên tâm, Lăng thủ lĩnh đã sắp xếp xong xuôi tất cả."
Cho dù là Vân Trạch, khi nói đến đây cũng không thể không thừa nhận đầu óc tỉ mỉ của Lăng Ngạo.
Anh tin tưởng, Lăng Ngạo tuyệt đối sẽ không có chuyện gì.
Cho nên những lời này, cũng là một sự thừa nhận mà Vân Trạch dành cho Lăng Ngạo, một tín hiệu tin tưởng vào anh.
Lam Duê kinh ngạc quay đầu nhìn anh một cái, rồi sau đó cười nói: "Vân Trạch đã nói như vậy, tôi không tin cũng không được rồi."
Vân Trạch chỉ cười, cố gắng che giấu nỗi chua xót trong lòng.
Lấy ra một chiếc hộp trong suốt từ trong túi áo khoác tây trên người, sau khi mở ra, Vân Trạch quỳ một gối trước mặt cô, lấy chiếc nhẫn cảm ứng be bé nhưng rất tinh xảo đặt vào lòng bàn tay: “Chiếc nhẫn cảm ứng trước đó của Lam chủ bị mất, nếu không, bọn thuộc hạ cũng sẽ không thể đến bây giờ mới tìm được Lam chủ. Chiếc nhẫn này là do Yuri tốn gần hai tháng mới nghiên cứu ra, những phần tử bên trong càng thêm tinh vi hơn ngày trước.”
Nói xong, liền nhẹ nhàng nâng tay phải của Lam Duê lên, mang chiếc nhẫn bạc vào ngón út của cô, kích cỡ vừa vặn.
Bầu không khí này rất quái dị, chí ít Lam Duê quả thật có cảm giác như vậy.
Gương mặt không hề biến sắc rút tay về, hơi hé mắt, khóe miệng Vân Trạch từ đầu chí cuối vẫn mang nụ cười nhẹ nhàng ấm áp.
Không có chuyện gì bất ổn, có lẽ là do cô suy nghĩ nhiều đi!
Lam Duê nghĩ như thế.
. . . . . .
Mặt khác, Lăng Ngạo đã biết được tình hình hiện giờ của Lam Duê từ miệng Âu Liêm, đối mặt với nguy hiểm gần trong gang tấc, đôi mắt của anh nổi lên sát ý tàn nhẫn.
Cần điều khiển bỗng nhiên lách sang bên trái rồi đi xuống phía dưới, toàn thân máy bay K47 lấy một loại động tác với độ khó cao, xoay tròn một vòng lớn 180° trên không trung, bỗng chốc lao xuống, chiếc máy bay hoa mỹ nhắm thẳng về phía bọn Andrew đang ở trên mặt biển.
"Chủ nhân!"
Ngay cả Pitt Lin cũng bị hành động điên cuồng này làm cho sửng sốt, vội vàng tìm cách lái quân hạm để né tránh.
"Duy trì tốc độ ban đầu!” Andrew từ trên ghế salon đứng lên, lạnh lùng nói, đôi mắt màu xanh lục lúc này đã đặc quánh lại, không hề chớp mắt nhìn chiếc máy bay chiến đấu đang lao đến gần.
Lăng Ngạo sẽ không làm chuyện gì mà không có lý do, anh ta làm như vậy, có thể nói rằng anh ta đã quá tự tin.
Không biết vì sao, dường như Andrew có thể hiểu được.
Cũng giống như những gì Andrew đã nghĩ, thời khắc máy bay chiến đấu của Lăng Ngạo ở gần sát bọn hắn, lập tức lấy góc độ khiến người ta sợ hãi, trong nháy mắt nghiêng người lách qua chiếc quân hạm.
Dải khói trắng thật dài bay qua, Pitt Lin cảm thấy sống lưng của hắn đang rịn ra mồ hôi lạnh.
Nhưng trong lòng cũng cảm thấy bội phục, không hổ là Lăng thủ lĩnh, thao tác kỹ thuật thuần thục như vậy, dù là những viên phi công với mấy chục năm kinh nghiệm, e rằng cũng không thể sánh bằng.
Thảo nào anh ta dám làm như thế.
"Đánh hắn rớt xuống!"
Ngay khoảnh khắc lướt qua ấy, Andrew tàn nhẫn ác nghiệt phun ra bốn chữ.
Hờ hững nhìn chiếc máy bay chiến đấu đã bay xa, đáy mắt Andrew lóe lên một tia khát máu.
Chỉ cần anh ta chết, có phải Lam Duê sẽ không còn nhớ thương anh ta như vậy hay không?