Old school Easter eggs.
Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211281

Bình chọn: 8.5.00/10/1128 lượt.

en đẩy xe lăn đi tới trước ban công, nhìn mặt biển mênh mông bát ngát, đôi con ngươi sâu thẳm lóe lên ánh sáng khác thường.

Mặt biển Thái Bình Dương trải dài vô tận, yên ả đến nỗi khiến cô cảm thấy vô cùng quỷ dị.

"Lam tiểu thư, mời cô nghe điện thoại!"

Người giúp việc trên đảo cầm điện thoại đi tới, cúi đầu rũ mi mắt, Lam Duê nhướn mày sáng tỏ.

Cô đã nghĩ mà, tại sao lần nào Andrew cũng lấy được tin tức chính xác của cô, thì ra là còn có ngón nghề này. Ngược lại cô quên mất, mặc dù Andrew cấm cô sử dụng tất cả các thiết bị điện tử, nhưng cũng không có nghĩa là trên tay những người này không có.

Lam Duê thầm cười khẩy trong lòng, sau đó cũng không quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Nhắn lại với Andrew, nếu như Lăng Ngạo bị một chút thương tổn nào, tôi nhất định sẽ giết anh ta."

Nữ giúp việc nghiêng nghiêng người, vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô một cái. Dường như cảm thấy cực kỳ khó tin đối với những lời Lam Duê vừa nói ra. Mặc dù những người như bọn họ không hề biểu lộ vẻ gì ra ngoài, nhưng kỳ thật trong lòng lại hiếu kỳ hơn ai hết. Người phụ nữ mang thai này rất xinh đẹp, rất có khí chất, tóm lại thì đây là ai mà có thể khiến cho Andrew đối đãi đặc biệt như vậy.

Nhưng bọn họ đều rất rõ ràng, đôi khi lòng hiếu kỳ chính là con dao hại chết người.

Không nên biết, vẫn là bọn họ không nên biết hì tốt hơn.

Nữ giúp việc cúi đầu lần nữa, cho dù biết rõ đối phương không nhìn tới động tác của cô, nhưng vẫn giương vẻ mặt lạnh nhạt, cung kính khom người, cũng như lúc tới, rời khỏi gian phòng.

Một lát sau, nữ giúp việc lại đi vào lần nữa, chỉ là, lần này đứng ở một nơi cách đó không xa, nhẹ giọng truyền lại cho cô nguyên văn lời của Andrew.

"Tiên sinh bảo tôi nhắn với Lam tiểu thư, Lăng Ngạo đã tiến về phía Thái Bình Dương, một thân một mình tới đón Lam tiểu thư. Muốn tới gần hòn đảo này mang Lam tiểu thư đi, vậy phải xem bản lĩnh của Lăng Ngạo. Sống hay chết, phải xem số mạng của anh ta có lớn hay không."

Nửa ngày trời không thấy trả lời, nữ giúp việc vẫn đứng sau lưng cô như cũ, hình như đang chờ xem rốt cuộc cô sẽ có phản ứng như thế nào.

"Đi ra ngoài!"

Lạnh lùng phun ra ba chữ, nhưng lại làm cho người ta lạnh đến tận xương tủy, dù là người rất bình tĩnh như cô ta, lúc này cũng khó tránh khỏi có chút bối rối.

Nữ giúp việc liếc nhìn Lam Duê đang đưa lưng về phía cô ta lần nữa, dứt khoát đi ra ngoài.

Cô ta là người thông minh, mới vừa nãy trên người Lam Duê toát ra sát khí lạnh lẽo kinh người, làm thế nào cũng không che giấu được.

Lam Duê híp mắt nhìn mặt biển mênh mông vô bờ, sớm nên nghĩ tới, không phải sao?

Lăng Ngạo, ngàn vạn lần anh không thể xảy ra chuyện. Mặt khác, trong tay Andrew đang kẹp một điếu xì gà, chưa từng hít hơi nào, chỉ kẹp vào trong tay, nhìn nó không ngừng cháy. Còn đôi mắt xanh âm u lạnh lẽo kia thì nhìn không chớp mắt lên màn hình kiểm soát trước mặt.

Trên màn hình, một chiếc máy bay chiến đấu đang nhanh chóng bay về hướng trung tâm Thái Bình Dương.

"Chủ nhân, Lăng Ngạo một mình lái máy bay chiến đấu K47 tiến về phía Thái Bình Dương." Pitt Lin cúi thấp đầu, hướng về phía gương mặt vô cảm của Andrew, giọng nói điềm tĩnh không nghe ra chút tâm tình nào.

Dụi tắt điếu xì gà trong tay, bưng ly Vodka ở một bên lên, uống một hơi sâu. Bên trong đôi mắt xanh u ám nhuốm lên một tầng lạnh lẽo tựa như rắn độc, nói: “Cậu nói xem, nếu như bây giờ Lăng Ngạo bỏ mạng tại Thái Bình Dương này, ai có thể biết?"

Không có tiếng trả lời, Andrew lại cười rộ lên: "Không hổ danh là Lăng Ngạo, quả là có gan, biết rành rành đây là một cái bẫy, còn dám một mình tiến đến, ha ha, rất tốt, rất tốt!"

Andrew liên tiếp lặp lại nhiều lần hai chữ ‘rất tốt’, nhưng rốt cuộc là cái gì tốt hơn, cũng chỉ có mình hắn hiểu.

"Nếu khách đã đến, thân là chủ nhà như tôi, nếu không đi tiếp đón, chẳng phải thất lễ hay sao?”

10 phút sau, ba chiếc máy bay chiến đấu K31 màu xám bạc nhanh chóng hướng về phía mục tiêu, cùng thời khắc đó, một chiếc quân hạm thoát nước 30 vạn tấn kiểu mới xuất phát từ hải cảng, vội vàng tăng tốc.

Andrew tựa vào trên lan can của quân hạm, hướng mắt nhìn xuống mặt nước biển đang hối hả lùi về sau, mái tóc bạch kim mềm mại lay động trong gió, toát lên vẻ đẹp khiến người ta kinh hãi.

Một thân quân phục màu xanh đen khoác lên thân hình rắn rỏi lão luyện của hắn, vô tình làm tăng thêm một phần uy hiếp.

Trên đỉnh đầu, ba chiếc máy bay chiến đấu mang theo dải băng khói thật dài phía sau, bay song song với quân hạm bên dưới, mặc dù tạm thời còn chưa nhìn thấy mục tiêu, nhưng Andrew biết, bọn hắn đã sắp đến gần.

Hắn biết, nhất định Lăng Ngạo cũng đang chờ hắn.

"Lăng Ngạo, để tôi xem, rốt cuộc là anh mạnh hơn tôi ở điềm nào, để cho cô ấy quyết một lòng như vậy. Aiz!”

. . . . . . .

Lăng Ngạo tự mình lái máy bay chiến đấu K47, giữ vững tốc độ trung bình, dường như đang chờ những người sau lưng đó đến.

"Thủ lĩnh!" Trong tai nghe truyền đến giọng nói trầm thấp của Âu Liêm: “Phương hướng phía sau người, cự ly mười ba ngàn mét, có một chiếc quân hạm và ba chiếc máy bay chiến đấu K31, đang dùng vận tốc