Vào những ngày ánh mặt trời rực rỡ như hôm nay thì đi dạo phố là thích hợp nhất. Gió xuân
thổi qua cơ thể, làm cho người ta cảm thấy thật ấm áp. Lá cây như muốn
vươn mình đâm chồi mới. Mặc dù chưa vào mùa Hạ nhưng lá rất nhiều, có
thể tạo thành những bóng râm to.
Trên đường phố rộng lớn, cô gái nhỏ đang lôi kéo tay mẹ, vui vẻ nhảy nhót, trò chuyện giống như một chú chim non hoạt bát và ngập tràn hạnh phúc. Mỗi ngày ở trường bé chỉ mong đợi đến ngày này. Bởi hiện tại bé đã học lớp một rồi, nên mẹ để cho bé ở lại trường. Mỗi tuần, bé chỉ có ngày nay là được ở cùng với mẹ; còn ba
thì không bao giờ để ý hay quan tâm đến bé. Dần thành thói quen, trong
lòng bé tiếng “ba” chỉ như cái tên mà thôi, không có cảm giác gì đặc
biệt. Bé chỉ cần mẹ là thấy đủ lắm rồi, có mẹ bên cạnh bé liền thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Khi bé đang vui vẻ
bước đi, đột nhiên có cảm giác như ai đó kéo cánh tay mình lại. Bé bối
rối không rõ việc gì, ngẩng đầu lên nhìn mẹ thì thấy mẹ đột nhiên đứng
lại, rồi nụ cười trên mặt từ từ biến mất, mắt mở thật to, gương mặt cũng đầy vẻ ngạc nhiên, nơi hốc mắt mơ hồ xuất hiện một thứ chất lỏng.
- Mẹ?
- Mẹ ơi! Đừng khóc! Duy Nhất sẽ rất ngoan ngoãn. Mỗi ngày con đều đến
trường thật sớm. Mẹ đừng nóng giận, con nghe lời của mẹ, con sẽ ngoan
ngoãn, có được hay không? - bé gái nóng ruột lôi kéo cánh tay của mẹ,
giọng run rẩy nói, thấy mẹ vẫn không trả lời mình, vì vậy càng vội vàng
hơn. Bé tưởng chính mình đã làm gì sai để mẹ khóc .
Người phụ nữ kia lại như không nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của con gái, vẫn ngây người nhìn về phía trước như cũ, đôi môi mấp máy nhưng chẳng rõ nói gì, trên gương mặt ngập tràn vẻ tuyệt vọng. Ở phía trước, một người đàn ông đang ôm một bé gái, hai người họ đang bước về phía cô, đi bên cạnh còn
có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, họ đúng là một nhà ba người hoàn
hảo. Và chỉ cô mới biết người đàn ông kia cũng chính chồng cô, là cha
của cô gái nhỏ bên dưới, nhưng bây giờ anh không có thời gian để ở bên
cô và con gái, bởi vì anh đang ở với người phụ nữ khác và con gái khác
của anh.
- Mẹ, mẹ! – Bé gái gắt gao gọi và không ngừng lắc cánh tay của mẹ mình.
Duy Nhất nhìn thấy trong đôi mắt mẹ đang lấp lánh những giọt nước mắt, bé
sợ đến muốn khóc lên. Từ trước cho tới bây giờ, bé cũng chưa từng thấy
mẹ mình khóc, bé còn đơn thuần nghĩ rằng mẹ sẽ luôn luôn mỉm cười. Hôm
nay là thế nào đây?
Nghe được tiếng khóc của con gái, rốt cuộc
người phụ nữ ấy cũng cúi đầu xuống. Cô nhìn thấy con gái yêu quý bị nước mắt làm lem nhem hết mặt mày, trông rất buồn cười vậy mà cũng không thể cười nổi. Chỉ có thể giơ tay lên dịu dàng lau những giọt mắt nước mắt
mang đầy giận dỗi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, trong lòng dâng
trào một sự đau đớn. Cô nghĩ đến chuyện, nếu một ngày nào đó cô biến mất khỏi thế giới này thì con gái của cô phải làm thế nào đây?
-
Con gái yêu, không khóc nữa, mẹ chỉ bị đau mắt một tí thôi, không có gì
phải sợ cả. – Người phụ nữ nhẹ giọng dỗ dành con gái yêu của mình, đứa
con gái Duy Nhất nhất của cô.
Ban đầu, cô cho rằng Duy Nhất là kết quả tình yêu của hai người nhưng nay
cô đã nhận ra tất cả là một âm mưu. Người đàn ông kia, cái người mà cô
đã dốc hết tấm lòng để yêu, thì ra chưa bao giờ yêu cô. Vậy mà, cô vốn
tưởng rằng chỉ cần mình nhẫn nại, anh sẽ quay đầu lại, nhưng cho tới bây giờ cô mới phát hiện, không thương chính là không thương, nhịn nữa cũng không làm nên chuyện gì.
- Thật không? – Duy Nhất nhìn vào
gương mặt trắng bệch của mẹ, ánh mắt trong veo đầy mê hoặc của bé liên
tục chớp chớp như có điều gì đó không tin.
- Thật. – Người phụ
nữ gật đầu một cái, ngồi xổm xuống nhìn con gái của mình, nhẹ nhàng mở
miệng nói tiếp – Duy Nhất này! Hay là ngày hôm nay chúng ta không đi
công viên trò chơi nữa, mẹ sẽ dẫn con đến một nơi khác có được hay
không?
- Dạ. được ạ. – Duy Nhất nhẹ nhàng gật đầu một cái, chỉ cần mẹ vui vẻ, bé đến nơi nào cũng được cả.
Người phụ nữ dẫn theo con gái, tại cái nơi người đàn ông không đi qua, gọi một chiếc taxi và lên xe.
- Mẹ, ba ở nơi đó kìa!. - Bé lôi kéo tay mẹ, chỉ ra bên ngoài chỗ người đàn ông mới vừa đi qua.
- Ngày hôm nay mẹ dẫn con đi đến một vài nơi mà cho tới bây giờ mẹ vẫn
chưa dẫn con đến, có được hay không? - Tuyết Nhi choàng tay qua để đầu
con gái tựa vào vai mình, nhẹ nhàng nói.
- Thật không? Nhưng mẹ
ơi! tại sao ba cho tới bây giờ đều không đi chơi với chúng ta, có phải
vì muốn ở bên bé gái kia không? Hơn nữa ba đều không có ôm con giống như ôm cô em gái kia. – Duy Nhất nhỏ giọng hỏi mẹ bé, trong lời nói có rất
nhiều uất ức. Cho đến hiện tại, ba chưa lần nào cùng bé dạo phố cả, cũng chưa từng ẵm bé, bé cho rằng tính cách ba mình là như thế, nhưng hôm
nay bé nhìn thấy ba rất vui vẻ ẵm bé gái kia, chẳng lẽ ba không thích bé sao?
- Con gái ngoan, con nhìn sai rồi, người đó không phải là
ba con. - Tuyết Nhi nhìn bộ dạng đau lòng của con gái, cõi lòng không
kìm được xót xa. Cô nhẹ nhàng an ủi con gái.
- Thật sao? – Duy Nhất mở to đôi mắt tron
