g suốt ra hỏi mẹ, bởi ban nãy bé rõ ràng là nhìn thấy ba mình mà.
- Đúng, con nhìn sai rồi, hôm nay mẹ dẫn con đi một chỗ, nơi đó có rất
nhiều, rất nhiều loại hoa xinh đẹp nhé! Con có muốn đi không? - Tuyết
Nhi bỏ qua những chua xót như chuẩn bị vỡ òa xuống, nhẹ nhàng nói.
- Thật sao? Vậy con rất muốn đi. – Duy Nhất ngay lập tức bị phân tâm vì những lời nói của mẹ.
Sau đó Lam Tuyết Nhi nói với tài xế nói một địa điểm, xe nhanh chóng khởi động rời xa thành phố ồn ào và náo nhiệt.
- Oa! Thật là đẹp ạ.
Mẹ ơi! nơi này thật sự là đẹp quá. – Sau khi bé xuống xe, nhìn khắp mọi
nơi đâu đâu cũng là hoa, khuôn mặt bé trở nên tươi cười rực rỡ
- Thật sao? - Tuyết Nhi nhìn dáng vẻ con gái vui vẻ, mỉm cười dịu dàng.
- Dạ, thật rất đẹp. – Duy Nhất dùng sức gật đầu khẳng định, rồi vội vã
chạy vọt đến chỗ những bụi hoa. Nơi này có rất nhiều hoa với nhiều màu
sắc khác nhau, ngoài ra còn có các chú buớm bay tới bay lui ở trong các
khóm hoa. Hoa hòa theo gió nhè nhẹ thổi vào lòng người một mùi thơm say
đắm, giúp cho người ta dễ dàng tạm quên đi những điều không vui.
Tuyết Nhi nhìn bóng dáng con gái chạy từ bụi hoa này đến bụi khác, trên mặt
nở ra một nụ cười dịu dàng, rồi từ từ ánh mắt trở nên ảm đạm.
Con gái ngoan, thật xin lỗi, là mẹ quá ích kỷ.
- Mẹ, mẹ ơi! Mau đến đây. – Duy Nhất đang ở trên một hành lang nhỏ giữa những khóm bông hoa vui vẻ vẫy tay với mẹ của bé.
- Ừ, mẹ đến đây.- Tuyết Nhi nhìn khuôn mặt tươi cười con gái mà không đành lòng cự tuyệt yêu cầu nhỏ của con, vội vàng đi tới.
- Con gái yêu, con thích nơi này hay không? - Tuyết Nhi đi tới bên cạnh, mỉm cười hỏi.
- Dạ rất thích ạ.
- Vậy sau này, nơi này sẽ thuộc về con. Có muốn không?
- Có thật không ạ? – Duy Nhất ngạc nhiên nhìn mẹ mình, nơi này thật có thể thuộc về bé sao?
- Đúng vậy, chỉ là, phải đợi con trưởng thành, lập gia đình rồi nơi này
mới thật sự thuộc về con. Nhưng mà trước hết, con phải giúp mẹ bảo vệ
thật tốt nơi này, có được hay không? - Tuyết Nhi nhẹ nhàng vuốt những
sợi tóc mềm mượt của con, chậm rãi hỏi.
- Đây là nhiệm vụ mẹ giao cho con ạ?- Duy Nhất cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu lên hỏi.
- Đúng, đây là mẹ giao nhiệm vụ cho con, con làm tròn trách nhiệm nhé!
- Có thể, Duy Nhất chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao cho. – Bé
kiên định gật đầu một cái, gương mặt thể hiện sự quyết tâm, chỉ cần là
nhiệm vụ mẹ giao cho bé, bé liền nhất định sẽ hoàn thành nó.
-
Con gái thật biết nghe lời, về sau nếu như mẹ không có ở đây, con phải
biết tự chăm sóc thật tốt cho mình, không được để cho người ta khi dễ
được không? - Tuyết Nhi dặn dò con gái.
- Mẹ, có phải mẹ cần đi đâu không ạ? – Hôm nay, Duy Nhất thấy mẹ là lạ nên lên tiếng hỏi.
- Mẹ có nơi nào để đi, mẹ là nói con khi ở trường học, mẹ đều không ở bên cạnh con, con phải tự học cách chăm sóc mình.
- Dạ, con biết rồi. Ở trong trường các bạn rất tốt với con ạ, ai cũng yêu quý con cả – Duy Nhất kiêu ngạo nói, ở trong trường tình cảm bạn bè của bé rất tốt kia mà.
- Ừ, vậy thì tốt, như vậy mẹ mới an tâm. -
Tuyết Nhi đưa bàn tay lên vuốt ve gương mặt mềm mại của con gái, cô biết mình sẽ vô cùng luyến tiếc khi ra đi, nhưng cô đã quá mệt mỏi, đã không còn niềm tin để tiếp tục trên con đường này nữa. Cuộc sống như hiện
tại, cô không còn tiếp tục kiên trì được rồi.
Cho đến khi Duy
Nhất đã chơi mệt mỏi ở trong vườn hoa. Tuyết Nhi mới đưa con rời khỏi
nơi ngập tràn hoa này, và đi tới nhà một người chú gần đó, đi đến nơi
nào Tuyết Nhi cũng dặn dò thật nhiều điều. Ở một số nơi còn dùng giấy
bút viết lại tên của bé, sau đó mới dẫn bé rời khỏi.
Tuyết Nhi
dẫn Duy Nhất đi thật là nhiều nơi khác nhau, đều là những nơi trước kia
Duy Nhất muốn đi nhưng không đến được. Nếu là trước kia, Duy Nhất nhất
định sẽ nhảy dựng lên vì vui sướng, nhưng hôm nay, bé lại không như thế. Trong lòng dâng lên sự lo lắng dành cho mẹ, mặc dù mẹ luôn luôn cười,
nhưng bé có thể cảm nhận được mẹ không hề vui vẻ gì. Lúc trước, khi mẹ
vui mừng sẽ liền hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, nhưng hôm nay không
có như vậy.
- Con gái yêu, hôm nay con đi chơi có vui không?-
Tuyết Nhi nhìn con gái cắn miếng đùi gà cuối cùng, cầm lên khăn giấy,
vừa lau khóe miệng dính đầy dầu mở của con vừa hỏi.
- Dạ, vui lắm ạ.
- Còn muốn đi chỗ nào không?
- Dạ, Không, con mệt rồi. Mẹ, chúng ta về nhà thôi. – Duy Nhất cười và
trả lời. Đi chơi một ngày, bé thật sự rất mệt, mẹ đã đi cùng bé cả ngày
chắc cũng mệt mỏi lắm rồi.
- Được, vậy bây giờ chúng ta về nhà
thôi! - Nhìn khuôn mặt ửng hồng của con gái, Tuyết Nhi dịu dàng cười.
Đứa nhỏ này mãi mãi là người thân thiết nhất của cô
Khi về đến
nhà đã khuya rồi, Tuyết Nhi giúp Duy Nhất tắm xong, liền ôm bé trở về
phòng, căn phòng này thật ra là bởi vì bé mà chuẩn bị, nhưng đến bây giờ đây lại là lần đầu tiên bé ngủ ở nơi này.
- Bắt đầu từ hôm nay, con phải ngủ một mình nha!
- Tại sao? – Duy Nhất bĩu môi đầy bất mãn. Trước kia chỉ cần ba không ở
nhà là bé đều qua ngủ cùng với mẹ, ba lại ở nhà rất ít, cho nên bé vẫn
luôn ngủ ở trong
