đối địch với bé đang ôm lấy chân Hách Chấn Tân, tức giận lên tiếng.
- Đi, đi mau. - Trương Mỹ Lệ nắm lấy tóc bé, mặc kệ bé ra sức giãy dụa, một mạch kéo bé đi ra ngoài. - Dì ơi! Đừng, con không muốn đi. - Duy Nhất gào khóc, dùng tay che đầu của mình lại, không chịu đi.
- Đi nhanh, nếu không tao đánh chết mày. - Trương Mỹ Lệ thấy bé giùng
giằng không đi, nghiến răng nghiến lợi quay người túm lấy tóc bé, nói
lời cảnh cáo.
- Con không muốn. Ba, con cầu xin ba đừng đuổi con đi, con sẽ thật ngoan, thật nghe lời.- Duy Nhất cố gắng quay đầu, không ngừng cầu xin người đàn ông đang đứng nhìn bé. Đối lại bé chỉ nhìn thấy ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt của hắn ta
- Mỹ Lệ, mau đưa nó đi đi.
Em giao nó cho người ta xong nhanh nhanh trở về. - Hách Chấn Tân nhìn
vào đôi mắt của Duy Nhất. Đôi mắt của bé vô cùng giống mẹ, mỗi khi nhìn
vào nó, trái tim hắn lại đập mạnh, thấy vậy hắn vội nói.
- Mày
nghe chưa? Ba mày không cần mày, ở đây không ai cần mày. - Trương Mỹ Lệ
lạnh lùng nói cho bé nghe, trong câu nói không hề giấu ý cười nhạo.
- Ba. – Duy Nhất lần nữa đưa ánh mắt tuyệt vọng nhìn người đàn ông kia,
đó không phải ba bé sao? Tại sao ba lại đành lòng đem bán bé?
Hách Chấn Tân nhìn từ chân lên đâu Duy Nhất một lần nữa, khi lướt qua ánh
mắt bé, vội vàng nói lời tạm biệt. Sau đó, hắn mang theo cô bé bên cạnh
đi vào căn phòng khác.
Ánh nhìn của Duy Nhất làm cho cõi lòng hắn không yên.
Duy Nhất nhìn theo bóng dáng ba và cô bé kia, mà trong lòng dâng lên sự
chua xót. Chẳng biết lúc nào, những giọt nước mắt nóng bỏng đã lăn dài
trên má.
- Đi mau, nếu mày làm trễ thời gian của tao, tao cho
người làm thịt mày. - Trương Mỹ Lệ không ngừng lôi bé đi, thấy Duy Nhất
vẫn đứng một chỗ không nhúc nhích, cô ta đưa một chân đang mang giầy cao gót lên đá vào ống quyển của bé.
Duy Nhất đau đớn ngã nhào
xuống đất, nhưng giờ phút này bé chẳng còn cảm nhận được cơn đau ấy nữa, thậm chí không kịp rên lên một tiếng, chỉ để mặc cho nước mắt không
ngừng rơi.
Hiện tại Trương Mỹ Lệ đã không còn là một người phụ nữ xinh đẹp như thiên sứ nữa, cô ta giống như một con quỷ vô cùng độc ác.
Bé không hiểu, đây là thế nào? Chỉ trong một đêm, tại sao lại có quá nhiều việc thay đổi như vậy? Mẹ bé chết; ba không cần bé nữa; người phụ nữ
này và con gái của cô ta trở thành một gia đình cùng ba bé; bé sắp bị
bán đi, trở thành người ngoài trong cuộc sống của họ.
- Mày mau
đứng dậy nghe không?. - Trương Mỹ Lệ đá thêm mấy đá vào đứa bé đang ngồi bất động dưới đất, thấy bé không nhúc nhích cũng không khóc nữa. Trong
lòng cô ta càng bực bội, cúi người kéo bé đứng lên sau đó đi thẳng về
phía trước.
Duy Nhất khóc nức nở, ra sức giãy giụa, cố gắng ném
tay cô tay ra khỏi người bé, nhưng bé còn nhỏ nên sức có giới hạn, cơ
thể không tự chủ được mà bị lôi về phía trước.
- Dì ơi! đừng đem con đi bán. Con hứa sẽ không ở nhà dì, con cũng không giành ba với con
gái dì, con sẽ ra đi, con rời khỏi nơi này được không ạ? - Duy Nhất đau
khổ cầu xin.
Bé không muốn bị bán đi, bé nghe bạn bè ở trường
nói, khi trẻ em bị bán, người ta sẽ giết đứa trẻ để lấy nội tạng. Bé
không muốn số phận mình như vậy.
- Mày cho rằng mày là ai mà bảo tao như thế nào tao phải làm như thế ấy? Mày mau mau ngoan ngoãn đi
theo tao, chỉ cần mày nghe lời, tao sẽ bán mày cho một người tốt, còn
nếu không, tao sẽ cho mày chết một cách đau đớn. - Trương Mỹ Lệ vừa thở
hổn hển vừa ra sức lôi kéo bé. Một lúc sau thấy bé vẫn không chịu đi
đành dừng lại dùng ánh mắt hung tợn uy hiếp Duy Nhất.
- Dì ơi,
con không muốn. - Duy Nhất đầy sợ hãi nhìn cô ta, thấy cô ta chẳng hề
cảm động trước những lời van xin của bé, thừa dịp cô ta không để ý, lén
lút xoay người, vội vã chạy ra bên ngoài.
Bé không thể bị đem đi bán, mẹ đã từng nói, muốn bé bảo vệ thật tốt vườn hoa, chăm sóc thật
tốt cho chính mình, bé không thể bị người bán đi như vậy.
- Con
nhóc chết tiệt, mày còn dám chạy? - Trương Mỹ Lệ vừa nhìn thấy bé chạy
đi, lập tức đuổi theo, nếu để cho người ta nhìn thấy sẽ làm xấu mặt cô
ta.
Duy Nhất không kịp chạy ra đến cổng, đã bị cô ta bắt được.
- Con nhóc chết tiệt, mày còn muốn chạy sao? - Trương Mỹ Lệ bắt được Duy Nhất, lập tức vung tay tát một bạt tay lên mặt bé.
Duy Nhất hung hăng nhìn cô ta, trong mắt hiện rõ sự căm hận, tại sao người
phụ nữ này lại đánh bé, bé đâu có chọc cô ta, tại sao cô ta lại đối với
bé như vậy?
- Nhìn cái gì vậy? - Trương Mỹ Lệ nhìn vào ánh mắt
Duy Nhất, trong lòng không ngừng sợ hãi, đột nhiên phát hiện con nhóc
này không giống mẹ nó, chẳng hề yếu đuối, dễ dạng để cho người ta coi
thường. Đúng là không thể để nó ở lại, một ngày nào đó nó nhất định là
một tai họa lớn.
Trương Mỹ Lệ nghĩ tới đây không nương tay nữa, kéo bé đi đến nhà xe.
Lần này, Duy Nhất không tiếp tục cầu xin cô ta nữa, chỉ đấu tranh trong im
lặng, bởi vì bé biết, mặc kệ bé van xin thế nào, người phụ nữ này cũng
không tha cho bé, như vậy thì hãy tốt nhất nên tự dựa vào lực lượng của
mình.
Trương Mỹ Lệ thô bạo đẩy bé lên xe, nhanh chóng lái xe đi.
Duy Nhất nhìn thẳng