ng ông trời đối đãi bất công với bà, tự nhiên bắt bà phải lấy một
ông chồng nghèo túng thế này.
Vừa bắt đầu, Hách Chấn Tân còn chịu đựng, từ từ ông cũng không nhịn được nữa, bắt đầu chỉ trích mẹ con Trương Mỹ Lệ ban đầu không nên đánh bài
như thế, bằng không bọn họ cũng có chút tiền dùng, có nhà cửa để cở, mà
dĩ nhiên Trương Mỹ Lệ không phục, từ từ Hách Mị Nhi cũng chẳng muốn về
nhà nữa, luôn luôn chọn cách qua đêm ở nhà của một người đàn ông nào đó.
Cuộc sống ngày ngày trôi qua, Hách Mị Nhi không quan tâm bọn họ sống thế nào, thỉnh thoảng nhớ tới, thì đến cho bọn họ chút tiền, không nghĩ ra, thật lâu không về nhà cũng chẳng cho bọn họ chút tin tức gì cả, thời
gian dài, Hách Chấn Tân và Trương Mỹ Lệ cũng chầm chậm bắt đầu động thủ, dần dần nhà bọn họ ngày nào cũng náo loạn, tiếng chửi rủa và tiếng cãi
vã vang lên không ngừng.
Nhưng bọn họ không có nghĩ đến, ngày đó Hách Chấn Tân vừa nghe đến Duy
Nhất thiếu rất nhiều tiền vội vàng chạy đi…Nhưng sau khi người phụ nữ
trung niên kia đóng cửa lại, phía trong nhà liền truyền ra một giọng nói ngọt ngào:
-Dì Trương, mới vừa rồi là ai vậy!
-------------
Lời kết của tác giả:
Bộ truyện tới đây coi như là kết thúc, viết câu chuyện là muốn nói cho
mọi người nếu như yêu, thì hãy lớn tiếng nói ra! Không cần keo kiệt một
lời nói. Có lẽ, chỉ một câu nói vô cùng đơn giản nhưng sẽ khiến cho
người bên cạnh cảm thấy vô cùng ấm áp đấy. Nếu không nói về chuyện tình
yêu thì hãy nói về những người thân bên cạnh của bạn một câu nói “yêu”
ấy nhé! Cũng chỉ một cau nói thôi nhưng thể hiện sự quan tâm cũng là
chứng mình trong lòng mình luôn yêu quý người đó. Phải nhớ kỹ, hai người sống qua ngày cái gì cũng cần phải nói ra. Lời nói giúp cho người bạn
yêu hiểu bạn nhiều hơn. Đừng đem tất cả tâm sự chon ở trong đáy lòng,
như vậy càng khiến cho người bạn yêu xa bạn nhiều hơn mà thôi.
[Có lẽ cái kết thúc này có một chút hơi không được như ý. Nhưng tớ đã
nghĩ thật lâu mới viết ra nó. Nếu như muốn nhìn thấy cuộc sống ngọt ngào của Minh Dạ Tuyệt và Duy Nhất, xin mời bạn xem ngoại truyện ạ'>ư
--HOÀN CHÍNH TRUYỆN—