ể giải thích, chứng minh việc đây không phải là
lỗi của bọn họ.
- Tất cả im lặng cho em - Vừa nghe đến những lời nói kia, Duy Nhất chợt thét lớn một tiếng, quả nhiên mấy người kia lập tức ngậm miệng lại,
không ai dám lên tiếng nữa.
Minh Dạ Phạm đi ra cùng, vừa nhìn thấy một màn này, rốt cuộc đã tin
tưởng rồi, quả là trên cõi đời này thật sự là vỏ quýt dày có móng tay
nhọn. Sau khi năm người đàn ông kia nghe được tiếng quát của Duy Nhất,
tự nhiên ngậm miệng lại, hơn nữa còn không dám phát ra bất cứ âm thanh
nào.
- Duy Nhất, đừng đi. - Lúc này Minh Dạ Tuyệt như đang trong sương mù,
đưa mắt nhìn cô, run rẩy giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của
cô không có mở miệng cầu xin cô, thế nhưng đôi tay run rẩy cùng với giọt ướt át trong đáy mắt anh nói rõ rằng hiện tại anh đang rất sợ mất đi
cô.
- Hiện tại em chỉ muốn hỏi anh không câu, anh yêu em không? - Nhìn dáng
vẻ run rẩy của anh, Duy Nhất cắn răng, nhẹ nhàng hỏi. Nếu đã vì cô mà
làm nhiều chuyện như thế, tại sao vẫn không nói, chẳng lẽ còn muốn cô
tiếp tục suy đoán hay không? Hôm nay nếu như anh nói câu nói kia thế thì cô sẽ ở lại đây, nghiêm túc suy nghĩ lại quan hệ với anh một lần nữa.
- Anh.... - Sau khi nghe được câu hỏi của cô, tay Minh Dạ Tuyệt đột
nhiên dừng lại, trong mắt chăm chú nhìn cô, khóe miệng khẽ run, nhưng
vẫn không nói được câu nói kia.
- Được, coi như em không có hỏi, anh hãy nghỉ ngơi cho tốt đi. Hôm nay
em sẽ mang Nhu Nhi đi, nếu có duyên như lời nói thì chúng ta sẽ gặp lại
nhau. - Nhìn bộ dáng kia của anh, Duy Nhất trầm mặc một hồi rồi đột
nhiên đứng lên, hình như là chuẩn bị rời đi.
- Anh yêu em, đừng đi - Vừa nghe đến việc cô muốn đi, Minh Dạ Tuyệt cũng không lo nghĩ nhiều nữa, những lời nói từ trong đáy lòng cứ lao ra khỏi cổ họng.
- Anh... Nói gì? - Nghe được lời anh nói, thân thể Duy Nhất không khỏi
cứng đờ. Anh nói thật sao? Cho tới bây giờ anh vẫn không chịu nói ra câu nói kia, tự nhiên lại nói ra? Vậy có phải đó là biểu hiện cho việc anh
yêu cô thật hay không hả?
- Anh... yêu em, đừng đi, được... không? - Lời nói của Minh Dạ Tuyệt vừa có chút vô lực, vừa cố gắng chống đỡ cơ thể đã sớm mất đi hơi sức, muốn đứng lên. Nếu như cô chỉ muốn một câu nói kia vậy thì anh sẽ nói. Chỉ
cần cô chịu ở lại.
Nhìn cái người đàn ông thân thể nhếch nhác đã sớm không thể đứng lên,
thế mà vừa nghe đến lời cô nói cô sắp phải rời đi lại cố sức chống đỡ
thân thể của mình, đi về phía cô. Trong mắt của anh bôi thêm rất nhiều
chân tình và sợ hãi, tất cả cô đều thấy được, thì ra là, anh thật sự sợ
mất cô, sợ cô rời đi. Nhưng yêu cô vì sao lại không nói ra chứ? - Tại sao không nói sớm - Nhìn anh đi lảo đảo lần nữa nhào tới trước mặt mình, khéo mắt Duy Nhất đã đẫm nước mắt. Trong lòng run rẩy không còn
hình dáng gì nữa.
- Anh sợ, sợ em sẽ rời khỏi anh... anh sợ em biết anh yêu em, sẽ buông
tay anh, anh sợ. . . . . . - Minh Dạ Tuyệt vừa nói, vừa lần nữa nỗ lực
chống đỡ thân thể của mình, đi về phía cô. Mãi cho đến khi kéo cơ thể
đau đớn dần mất đi ý thức đi tới bên cạnh cô, lần nữa đưa tay lên xoa
xoa mặt của cô, - Đừng rời khỏi anh có được hay không? anh. . . . . . ,
thật. . . . . . yêu em. Đừng đi
- Đứa ngốc. - Nhìn vào trong đôi mắt chợt lóe lên ánh sáng ướt át của
anh, giọng nói của Duy Nhất cũng vỡ ra tan nát, tại sao người đàn ông
này lại ngu như vậy? Tại sao sợ nói “yêu” cơ chứ? Nếu như sớm nói ra thì đã không xảy ra kết cuộc này rồi? Cần gì phải để cho cô suy đoán linh
tinh?
- Em. . . . . . Đừng khóc, nếu như em chỉ muốn nghe anh nói, thì anh sẽ
nói. Đừng khóc. - Nhìn gương mặt tự nhiên hiện đầy nước mắt của người
trước mặt, Minh Dạ Tuyệt nhất thời luống cuống tay chân, không biết làm
như thế nào cho đúng. Anh sợ cô sẽ rời xa anh, nhưng cũng sợ cô khóc. Vì nhìn cô khóc, anh rất đau lòng.
- Có phải để cho em nít khóc, thì anh sẽ chấp nhận cho em rời khỏi hay
không hả? - Nhìn tay của anh luống cuống khắp nơi, Duy Nhất nhẹ nhàng
hỏi, trong lòng lại đang rất đau lòng khi nhìn thấy anh như thế.
- Anh. . . . . . , không, vậy em cứ khóc đi, anh sẽ không nhìn em khóc
là được - Minh Dạ Tuyệt nói xong, từ từ cúi đầu xuống, trong lòng là
hàng loạt đau đớn, cô thật sự muốn rời khỏi anh thế sao?
- Đứa ngốc, em không đi, em ở lại với anh. Cho đến khi nào anh không cần em nữa thì đi. - Nhìn bộ dáng này của anh, khóe mắt cô không nhịn được
mà lần nữa nóng lên, những giọt nước mắt trong suốt mãnh liệt rơi xuống.
- Không đi? Thật không đi?- Nghe được lời của cô..., Minh Dạ Tuyệt chợt
ngẩng đầu lên, đưa vẻ mặt không dám tin nhìn cô, nhỏ giọng xác nhận thêm lần nữa, chỉ sợ mình nghe lầm.
- Ừ - Nhìn dáng vẻ thận trọng của anh, Duy Nhất gật đầu lia lịa, đưa tay ôm lấy anh đã sớm không đứng vững, nhanh chóng đỡ lấy thân thể của anh, không để cho anh đứng lâu thêm nữa.
- Không đi, thật không đi - Minh Dạ Tuyệt vùi cái đầu dài của mình vào
sâu trong cổ cô, ngửi hơi thở quen thuộc một lúc lâu, đưa tay ra ôm lấy
thân thể của cô, trên mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc.
Cô không thể từ bỏ anh, cô không thể rời khỏ
