i anh, thì ra anh còn có thể hạnh phúc như thế.
****
Một người đàn ông mặt bộ quần áo sang trọng đi tới trước cửa sắt, chần
chờ cau mày nhìn cánh cổng sắt, sau đó chợt gõ vào cánh cửa sắt ‘Cốc
cốc’.
- Ai vậy. - Chỉ chốc lát sau, bên trong truyền đến giọng nói của một người phụ nữ trung niên.
- Tôi, gọi bà chủ của các người ra đây, nói là ba của cô đến tìm cô. -
Người đàn ông kia nói đến câu đó thì không khỏi vuốt vuốt bộ quần áo của mình.
- Ông nói cái gì? - Lúc ông vừa nói xong câu đó, cánh cổng sắt được mở ra, một người phụ nữ trung niên bước từ bên trong ra.
- Tôi nói, tôi là ba của bà chủ các người, tôi tên là Hách Chấn Tân. Bà
mau đi thông báo cho bà chủ của bà đi, nói cho cô ấy biết ba của cô ấy
đến đây, bảo cô ấy nhanh ra nghênh đó. - Hách Chấn Tân ưỡng thẳng lưng,
khí phách hiên ngang,
- Thật sao? Làm sao tôi biết thật không? - Người phụ nữ trung niên nhìn
Hách Chấn Tân một cái, đôi tay vòng đến trước ngực, khinh bỉ nói.
- Thái độ của cô là như thế nào vậy hả? Không phải chỉ là một người giúp việc thôi sao? Sao lại dám lớn lối như thế, tôi cảnh cáo cô, nên nhanh
chóng đi thông báo cho bà chủ của cô, nếu không, làm trễ nãi chuyện lớn
của tôi, tôi liền bảo con gái mình đuổi việc. -Hách Chấn Tân liếc nhìn
bà một cái, cao giọng rống to.
Ai ngờ người phụ nữ trung niên này nghe được lời ông, chẳng những không
đi thông báo, ngược lại còn cười nhạo một tiếng chậm rãi nói: - Tôi
chính là bà chủ của nơi này, hơn nữa tôi không nhớ rõ mình còn có một
người cha không biết xấu hổ như thế này, biến, nếu lại để cho tôi nhìn
thấy ông một lần nữa, tôi liền báo cảnh sát bắt ông.
- Cái gì? Bà là bà chủ ở chỗ này sao? Điều này sao có thể? Bà chủ của
chỗ này trước kia đâu? - Hách Chân Tân vừa nghe đến tin tức này, đầu vẫn còn đang ngẩng cao liền cúi thấp xuống, giật mình hỏi.
- Thì ra là cô chủ? À. . . . . . , nghĩ tới, nghe nói chồng của người
chủ trước kia đã phá sản, cô ấy đi theo cũng bị xui xẻo. Nên đem ngôi
nhà này bán đi, thế mà còn chưa đủ tiền trả nợ giúp chồng của cô ấy, cô
ấy đã đi khắp nơi để tìm người vay tiền rồi - cái người phụ nữ trừng mắt liếc nhìn Hách Chấn Tân, sau đó lại hoài nghi hỏi: - Không phải ông nói người đó là con gái của ông sao? Cô ấy gặp chuyện như thế, ông làm ba
mà sao lại không biết? Nếu là con gái của ông, tôi xem ông ăn mặc sang
trọng thế này, nhất định còn rất nhiều tiềncủa để dành phải không? Hay
là ông trích ra một ít giúp đỡ chồng của con gái mình đi. Nghe nói,
chồng của cô ấy nợ bên ngoài đến
trăm tỷ.
- Không, không, bà lầm rồi, tôi chỉ là một người qua đường mà thôi. Tôi
không phải là ba của cô ta, tôi không phải. - Hách Chấn Tân vừa nghe đến lời nói của người phụ nữ trung niên kia thì chân đã muốn đi. Không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
Người phụ nữ trung niên nhìn Hách Chấn Tân đang chạy như bay, khóe miệng lộ ra nụ cười khinh bỉ, xoay người đi vào nhà. Làm sao mà người đàn ông như vậy lại còn sống trên cõi đời này. Ông trời quả thật là mù mắt rồi.
Hách Chấn Tân chạy qua một đoạn đường, mới chậm rãi ngừng lại, thở hổn
hển. Trước đó vài ngày ông có đến Minh Thị để tìm Minh Dạ Tuyệt, nghe
nói nơi đó đã đổi tổng giám đốc hơn nữa tổng giám đốc cũng còn thiếu rất nhiều tiền, đến bây giờ vẫn không trả đủ.
Không tìm được Minh Dạ Tuyệt, tiền của ông ngày càng ít đi, cho đến hai
ngày nay, mẹ con Trương Mỹ Lệ lại bắt đầu ồn ào, ông mới đột nhiên nhớ
lại còn có Duy Nhất. Vốn nghĩ tới đây kiếm chút tiền tiêu, thật không
nghĩ, nha đầu chết tiệt kia lại thiếu nhiều tiền như thế.
Vừa nhìn thấy Hách Chân Tân về đến nhà mà không có một đồng, Trương Mỹ
Lệ lập tức mở to miệng quát mắng, mắng ông vô dụng, mắng ông là đàn ông
mà bất tài.
Không có ai cung phụng cho bọn họ cuộc sống xa xỉ, thì cuộc sống của bọn họ phải trở lại ngày tháng khó khăn. Nhưng trong nhà bọn họ chẳng ai
chịu ra ngoài làm việc kiếm tiền, chỉ biết ngồi đó chờ ăn chờ uống…, cho đến cuối cùng, tiền của tất cả bọn họ đều bị xài hết, Hách Chấn Tân
không còn cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là bắt đầu đi ra
ngoài tìm việc làm, đáng tiếc là không ai chịu sử dụng ông, vô luận là
làm việc nhiều tiền hay ít tiền cũng được, chỉ cần có người chịu nhận
ông là tốt rồi. Còn Hách Mị Nhi không còn cách nào khác, bắt đầu câu dẫn những kẻ ngốc, muốn gả cho người có tiền sau đó chẳng lo chuyện ăn mặc
nữa. Nhưng đáng tiếc chính là không có ai coi trọng hình dáng không ra
gì và tính tình của cô cả, thậm chí ngay cả đi làm cũng không có ai chịu dùng cô, lần lượt vấp phải khó khăn cô chầm chậm học được cách làm thế
nào để lấy lòng con người cuối cùng tìm được một công việc tốt trong
quán bar nhưng cô lại chịu không nổi việc bưng trà nước cho người khác,
nên mắng chửi những câu tục tĩu, đến kết vẫn phải cam chịu làm việc ở
nơi này, tối thiểu, ngày ngày của cô trôi qua trong nhẹ nhõm lại có
nhiều tiền bo. Chỉ cần hưởng thụ tốt hiện tại là được rồi, về phần sau
này sẽ sống thế nào thì cô không muốn nghĩ đến.
Mỗi ngày Trương Mỹ Lệ không phải mắng Hách Chấn Tân là phết vật, chính
là mắ