Snack's 1967
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326342

Bình chọn: 10.00/10/634 lượt.

gì đó, lẳng lặng cúi đầu,

trong cả quá trình ăn cơm đầu cũng chưa có ngẩng đầu lên, để cho bà nhìn lại chẳng nhịn được một chút đau lòng.

- Tôi ăn no rồi. - Một giọng nói bất mãn mang theo nồng nặc tức giận, khiến dì Trương đang

chìm trong cảm xúc riêng phải giật mình, giương mắt liền nhìn đến Minh

Dạ Phạm đang tức giận đằng đằng ném khăn ăn xuống bàn, đi ra ngoài.

- Ách. . . . . . – Lông mày dì Trương có chút nhíu lại, lời nói còn chưa

nói ra được, bóng dáng của anh đã biến mất khỏi cửa phòng.

Đây là thế nào? Bà quay đầu lại nhìn hai người vẫn còn ngồi ở trên bàn ăn, yên lặng ăn cơm của mình, mờ mịt lắc đầu một cái.

“Bành” chỉ chốc lát sau Minh Dạ Tuyệt cũng buông bát đũa trong tay xuống, đứng lên cầm cặp công văn lên liền chuẩn bị rời đi.

- Cái đó. . . . . . - khóe mắt Duy Nhất thoáng nhìn chút vội vàng, sau đó cô cũng đứng lên theo.

Minh Dạ Tuyệt nghe được lời của cô..., dừng bước nhưng không có quay đầu lại, chờ cô nói tiếp.

- Nếu như tôi muốn mua đồ, thì tôi phải làm thế nào nếu không được ra

ngoài? - Duy Nhất từ từ đứng lên hỏi, cô tính toán xem nên làm thế nào,

nếu không chuẩn bị trước mọi thứ, không lựa lời nói đến lúc đó sẽ thảm

hơn.

- Mua cái gì? Muốn mua cái gì ghi danh sách rồi đưa cho tài

xế của tôi là được. - Minh Dạ Tuyệt quay người lại nhìn vẻ mặt quẫn bách của Duy Nhất. Chẳng lẽ hiện tại liền muốn mua đồ trang sức sao? Phụ nữ

đúng là một thứ chẳng viễn vông, không hữu dụng.

- Ách. . . . . . Cái đó, là đồ phụ nữ. Giao cho tài xế mua không tốt lắm. Lại nói, ông

ta cũng không biết tôi dùng loại nào. - Duy Nhất mặt đỏ lên nói, những

thứ đồ này người ta làm thế nào có thể mua giúp cô.

Minh Dạ Tuyệt nhìn gương mặt đỏ hồng và tay chân đang quấn quít lên, nhăn mày lại,

cảm giác chán ghét trong lòng đột nhiên lại giảm đi vài phần. Anh đây là thế nào? Rõ ràng anh rất tức giận nha, tại sao mỗi lần thấy nét mặt

luống cuống của cô, trong lòng sự tức giận dần tiêu tan.

- Thật sự là phiền toái, đi theo tôi - Minh Dạ Tuyệt liếc nhìn cô một cái, nói qua, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

- À? à, xin chờ một chút, tôi lấy ít đồ lập tức tới ngay. - Duy Nhất nghe được lời anh nói, ngớ ngẩn một hồi mới phản ứng được, ném một câu nói,

liền chạy như bay lên lầu.

- Phiền toái. - Minh Dạ Tuyệt không có chờ đợi thêm nữa mà đi thẳng ra ngoài, phụ nữ đúng là phiền toái, chẳng cần thiết phải chờ.

- Ah? Người đâu? - Không đến một phút Duy Nhất liền lại chạy xuống xuống lầu, trong đại sảnh lại đã sớm không có bóng người.

- Cậu cả đã đi ra ngoài, cô nhanh lên một chút đi, cậu cả bình thường

không quen đợi ai cả. – Dì Trương đang dọn dẹp bàn ăn ngẩng đầu tốt bụng nhắc nhở cô.

- A, cám ơn dì Trương. - Duy Nhất nghe lời này lập

tức chạy vội đi ra ngoài, làm sao cô lại không hiểu tính cách của người

đàn ông kia? Đợi người? Anh đợi mới là lạ.

- Chờ một chút, chờ

một chút ạ. - Duy Nhất vừa ra cửa miệng liền nhìn thấy người lái xe như

đang muốn chạy đi, liền vội vàng đuổi theo. May nhờ cô chạy khá nhanh,

chỉ chốc lát sau liền chạy tới bên cạnh xe, nhìn người ở bên trong van

xin.

Minh Dạ Tuyệt nhìn cô bởi vì chạy mà sắc mặt phiếm hồng, mở

cửa xe. Vốn anh còn tưởng rằng cô chậm chạp rất lâu mới đi ra, không ngờ lại nhanh như vậy.

Duy Nhất ngồi lên xe, thở hổn hển cười cười

với anh sau đó ngồi thẳng lên, nhìn về phía trước, trong lòng không

ngừng mắng cái người con trai ngồi cạnh, nếu như không muốn đợi trực

tiếp có thể nói, tại sao phải làm như vậy với cô?

Lúc đến nơi,

Minh Dạ Tuyệt cầm cặp công văn của mình lên, từ bên trong móc ra một tấm thẻ ngân hàng ném thẳng đến trước mặt Duy Nhất, người suốt dọc đường đi yên lặng không nói một câu nào, tiếp đó liền dặn dò người tài xế:

- Đưa cô ấy đến những nơi cô ấy muốn, sau đó đi theo bảo vệ cho cô và rồi đưa cô trở về đây. Nghe rõ chưa?

- Dạ, tôi bảo đảm, tuyệt đối sẽ không để cho mợ cả xảy ra chuyện gì đâu

ạ. - Tài xế đồng ý một tiếng, hướng Minh Dạ Tuyệt bảo đảm. Mắt đang nhìn về phía Duy Nhất một phần kính trọng khẽ cúi đầu, xem ra cậu cả đối với cô rất quan tâm, ông tuyệt đối không thể làm việc qua loa, nhất định

phải chăm sóc tốt cho mợ cả mới được.

Minh Dạ Tuyệt nghe được tài xế bảo đảm, gật đầu một cái liền nhìn cũng không thèm nhìn Duy Nhất, liền quay đầu xuống xe.

- Khốn kiếp. - Duy Nhất nhìn bóng lưng anh đi vào tòa nhà đồ sộ không

tiếng động, mắng một câu. Cái gì gọi là tự mình theo cô đi mua đồ, rõ

ràng là giám sát cô mới đúng. Là sợ cô sẽ len lén chuồn đi gặp riêng

người đàn ông khác, còn sợ cô sẽ chạy trốn à? Chẳng lẽ anh đã học cách

không tin tưởng cô rồi sao?

- Mợ cả, xin hỏi cô muốn đi đâu ạ? -

Tài xế thấy cô vẫn nhìn về phía cửa cao ốc vì vậy lễ phép hỏi. Còn tưởng rằng cô không nỡ rời xa Minh Dạ Tuyệt.

- Đến siêu thị ở cuối

đường XX. - Duy nhất hung hăng nói, người đàn ông thối kia dám đối với

cô như vậy, cô đem cái thẻ vàng của anh quẹt cho đã mới thôi.

Kết quả lúc đi ra khỏi siêu thị lớn cuối đường XX, trên tay của cô trừ một

ít đồ phụ nữ dùng hàng tháng, cũng chỉ nhiều hơn một cái Laptop. Cô

không hề