dùng qua thẻ tính tiền của anh, chỉ dùng tiền tiết kiệm của
mình mua một cái máy vi tính phổ thông, bởi vì cô không muốn thiếu nợ
anh nhiều, nếu anh chưa bao giờ tính toán tiếp nhận cô, như vậy cô cũng
nên có tôn nghiêm của mình.
Khi cô xách theo những thứ đồ này trở lại phòng làm việc của anh, Minh Dạ Tuyệt nhìn máy vi tính trong ngực cô nhăn mày lại.
- Thế nào? Tôi đưa cô không đủ tiền sao? Tự nhiên mua hàng rách nát này
về như vậy? - Dầu gì công ty của anh cũng sản xuất các loại máy tính,
một cái cũng có thể thấy được, loại phổ thông như vầy ít nhất cũng phải
biết qua.
- Tôi dùng tiền của mình mua nó, dĩ nhiên mua không nổi cái đắc tiền như anh rồi - Duy Nhất thản nhiên nói, dù nói thế nào đây
cũng là cô dùng đồng tiền do mình cực khổ kiếm được để mua, tại sao anh
có thể nói như nó không đáng một đồng nào vậy.
- Tại sao không
dùng tiền của tôi đưa cho cô? - Nghe được lời của cô..., Minh Dạ Tuyệt
kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía cái cô gái đang cúi đầu bĩu môi kia. - Bởi vì, tôi không
muốn nợ anh. - Duy Nhất cúi đầu dằng dặc nói, nếu như anh hy vọng không
cùng cô có bất cứ quan hệ gì, vậy bây giờ cô không thể dựa vào anh.
- Cô nợ tôi rất nhiều, hơn kém một ít không quan trọng.- Minh Dạ Tuyệt
nhìn cô đang cúi thấp đầu, lạnh giọng nói, không muốn nợ anh cũng đã nợ
rất nhiều, hiện tại cần gì phải diễn trò ở chỗ này.
- Tôi không
có nợ anh, tôi chưa từng nợ anh cái gì cả. - Nghe được lời anh nói, Duy
Nhất bỗng nhiên ngẩng đầu phản bác, mười năm trước có lẽ cô thiếu anh
rất nhiều, nhưng từ sau đêm hôm đó, cô chẳng còn thiếu anh điều gì nữa.
- Cô không có thiếu tôi? Nếu như không có thiếu tôi, tại sao hôm nay cô
lại ở chỗ này? - Minh Dạ Tuyệt lạnh lùng nói, cần gì phải giả bộ thanh
khiết.
- Đó là bởi vì. . . . . . - Đó là bởi vì cô không muốn làm cho ruộng hoa của mẹ rơi vào trong tay người khác, thế nhưng nếu cô nói cho anh tất cả mọi chuyện anh sẽ tin tưởng sao? Nếu vừa kể ra chắc chắn cô sẽ bị kết tội ngay lập tức, tính anh cố chấp như thế nào làm sao có
thể dễ dàng tin lời cô, dễ dàng tha thứ cho cô?
- Không biết nói
gì sao? - Minh Dạ Tuyệt thấy cô đột nhiên dừng lại, còn tưởng rằng cô
chột dạ, trong lòng càng thêm phần xem thường.
Duy Nhất không trả lời anh, không muốn đem tự ái cuối cùng ném ra để cho anh cười nhạo.
Anh thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đi.
- Cô. . . . . .
“cốc . . . . cốc"
- Tổng giám đốc Minh
Đang lúc Minh Dạ Tuyệt còn muốn nói điều gì, cửa lại đột nhiên vang lên.
- Vào đi - Nghe giọng nói bên ngoài, anh nhíu mày chỉ vào một cánh cửa,
nói với Duy Nhất - Cô đến bên trong đi, tôi chưa cho phép thì chưa được
ra, đừng làm chậm trễ công việc của tôi.
Duy Nhất nhìn đến cái
nơi mà ngón tay anh chỉ, bĩu môi một cái, sau đó lập tức xoay người đi
vào, anh cho là cô thích ở chỗ này sao, nếu không phải là chính cô không thể tự trở về nhà, cô đã đi từ lâu rồi.
Cô vừa mới đi vào trong, một người liền mang theo một đống tài liệu đi vào.
- Tổng giám đốc Minh, đây là tài liệu anh muốn - Phương Lập Được đem tài
liệu bỏ lên trên bàn, rất cung kính đứng ở một bên, chờ phân phó tiếp
theo của anh.
- Tốt lắm, cậu ra ngoài đi! - Minh Dạ Tuyệt cầm những tài liệu kia lên nhìn, phất tay một cái ý bảo anh đi ra ngoài.
- Vâng ạ - Phương Lập Được đồng ý một tiếng lập tức xoay người đi ra ngoài.
Sau khi Phương Lập Được đi ra, ánh mắt Minh Dạ Tuyệt lại rơi cánh cửa đang
đóng chặt, khóe miệng khẽ gợi lên một nụ cười. Cô thật đúng là nghe lời, đây là lần đầu tiên, anh cảm thấy, cô ngoan ngoãn nhất. Anh phát hiện,
chỉ cần anh để cho cô câm miệng, cô lập tức sẽ không nói gì, dù còn rất
nhiều điều muốn nói nhưng cũng không dám nói ra. Chỉ cần anh bảo cô làm
cái gì, cô lập tức làm theo, dù trong lòng cô không tình nguyện đến cỡ
nào. Sự nghe lời đó khiến cho lửa giận của anh không thể nào tái phát,
nó biến mất chỉ sau khi vừa mới bùng cháy.
Duy Nhất đi tới bên
trong phòng nghỉ, quay một vòng phát hiện nơi này thật ra rất lớn, nhưng vật dụng trong đây thì lại rất ít, trừ một chiếc giường lớn đủ cho hai
người nằm, bên ngoài cũng chỉ có một chiếc TV, còn lại cái gì cũng không có.
- Thật là người nhàm chán - Duy Nhất bĩu môi, đem toàn bộ đồ của mình để xuống, máy vi tính ôm trong ngực tìm được một cắm điện nhỏ
liền kết nối, nằm sấp trên giường hí hửng mở máy lên.
Mở ra một
websites mà cô muốn vào, nhìn phản ứng máy vi tính thật hoàn hảo, máy
chạy không tính là chậm, chỉ là màn ảnh có chút chói mắt. Nhìn một lát,
ánh mắt của cô đã bắt đầu đau rồi. Nhưng như vậy cô cũng đã thỏa mãn,
tối thiểu, cô cũng có thể dùng cái này để liên lạc với những người thực
sự thương yêu và lo lắng cho cô, cũng có thể dùng cái này để quản lý
ruộng hoa.
Không biết qua bao lâu, cô chớp chớp đôi mắt đang đau
rát, dãn gân cốt một cái, nhìn góc phải phía dưới của máy vi tính, mới
phát hiện đã sắp mười hai giờ. Bụng rất đói, nghiêng đầu xem một chút
cánh cửa đóng chặt, vễnh tai nghiêm túc lắng nghe bên ngoài có âm thanh
gì không, nhưng một lúc lâu, nơi đó trừ thỉnh thoảng ph