nh đã thấy trên người cô có rất
nhiều vết đỏ, buổi chiều anh tức giận nên “gần gũi” cô, cũng thấy trên
người cô có rất nhiều vết đỏ, nhưng không có quá để ý, những điểm đỏ này chẳng lẽ là do bệnh nào đó phát ra sao?
- À, ờ. . . . . . – Chú Trương nghe xong lời nói của anh thì lâm vào trạng thái trầm tư.
- Thế nào? Vết đỏ đó là bệnh gì? - Nhìn bộ dạng của chú Trương, Minh Dạ Tuyệt cũng có chút lo lắng.
- Thẩn thể của cô chủ trừ việc rất yếu, những biểu hiện khác nhìn như là
dị ứng, nhưng mà tôi lại không biết cô chủ đã ăn thứ gì, rất khó để kê
đơn thuốc. – Chú Trương nói ra khó khăn của mình.
- Ăn cái gì?
Hôm nay cô ấy không ăn cái gì cả. Tối ngày hôm qua chỉ có uống chút rượu mà thôi, về phần tối ngày hôm qua trước kia đi có ăn cái gì thì không
rõ. - Minh Dạ Tuyệt nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói, lúc này mới
nhớ lại, cả ngày nay cô chưa ăn cái gì cả, sáng sớm hôm nay, khi anh
tỉnh lại cô vẫn còn ngủ, cho nên anh cũng không gọi cô dậy ăn cùng, xế
chiều hôm nay bởi vì cô suy nghĩ lung tung, anh lại phát giận nên cũng
quên để cho cô ăn cơm. Khi cô tỉnh dậy lại bắt cô về đây, căn bản cũng
không có nghĩ đến vấn đề ăn cơm. Nghĩ tới đây, trong lòng anh đột nhiên
có chút áy náy, là anh có chút sai?
- Rượu? – Hai mắt chú Trương phát sáng, lại hỏi: - Trước đó cô chủ có từng bị dị ứng về rượu chưa?
- Cái này. . . . . . , tôi không biết. - Minh Dạ Tuyệt lắc đầu một cái,
xem người trên giường một chút, anh và cô không có tiếp xúc nhiều, làm
sao cô có dị ứng với rượu hay không.
Cô bị di ứng với cồn rượu sao? Hẳn không phải thế chứ? Nếu như vậy, tại sao tối hôm qua vẫn liều mình uống rượu?
- Vậy thì thật là khó, thuốc không thể dùng linh tinh, một khi dùng sai
lầm rồi thì sẽ liên quan đến sinh mạng con người, nếu không, nên đưa cô
ấy vào bệnh viện, trong bệnh viện có thiết bị kiểm tra toàn diện, có thể kiểm tra rõ nguyên nhân dị ứng ạ. – Chú Trương nghĩ rồi nói ra.
- Mẹ kiếp, ở chỗ này mè nheo nửa ngày, nếu không có thuốc thì phải nói
nhanh lên chứ, đi đến bệnh viện thì đi? Cứ mà ở đó làm trễ nãi thời gian của tôi là sao? - Minh Dạ Tuyệt đứng lên, đẩy chú Trương đang ngồi ở
mép giường ra, sau đó liền ôm theo Duy Nhất đi ra ngoài.
Chú
Trương kinh ngạc nhìn động tác của anh, kinh hãi há to miệng, đây là cậu cả mà ông biết sao? Lại vì một cô gái mà la mắng ông?
- Này, cậu chủ chờ tôi một chút - Qua một lúc lâu, chú Trương mới có phản ứng, nhanh chóng chạy đuổi theo.
Trong bệnh viện
Minh Dạ Tuyệt chăm chú nhìn túi nước biển đang chạy từng giọt, từng giọt vào trong cơ thể cô, lại nhìn đến gương mặt khẽ nhíu chặt của Duy Nhất, sau đó thở dài một hơi.
Bác sĩ nói cô bị dị ứng với cồn rượu, nếu
không đưa đến đây kịp thời, có thể sẽ lên cơn sốc, thậm chí sẽ nguy hiểm đến tính mạng. May chỉ là dị ứng mạn tính, nếu như thật sự là cấp tính
thì hiện tại chỉ sợ sớm đã gặp Diêm Vương rồi. Nếu như sau khi uống
rượu, cô lập tức uống thuốc chống dị ứng, cũng chỉ sẽ bị những đốm nhỏ
thôi không có vấn đề gì lớn lao, nhưng vấn đề chính là cô không có uống
thuốc, hơn nữa còn không ăn cơm cả ngày, thân thể mệt lả tạo thành hôn
mê bất tỉnh.
Đây là lỗi của anh sao? Không, không phải lỗi của
anh, người đáng trách nhất là cô vì đã không nói rõ mọi chuyện, không
uống thuốc kịp thời.
- Ngu ngốc, thật là một ngu ngốc. - Minh Dạ
Tuyệt nhè nhẹ vỗ về gương mặt đang ngủ say của cô, đứng dậy nằm chết dí
bên người cô, đem cánh tay lòn xuống dưới cổ cô, để cho đầu của cô nằm
sát trong khuỷu tay mình. Dùng mũi ngửi hương thơm nhàn nhạt trong cơ
thể cô, hai mắt nhắm nghiền.
Tối ngày hôm qua anh phát hiện nếu
ôm cô ngủ, anh có thể ngủ vô cùng an ủi, hơn nữa cũng không có cảm giác
nằm mơ gặp ác mộng. Đây chính là chuyện mười năm qua chưa từng xảy ra.
Đây chính là lý do đột nhiên anh lưu luyến cô, cũng là lý do anh nói với cô, phụ nữ của anh không thể dính tới người đàn ông khác, nếu cô cứ ở
bên cạnh anh cô sẽ không đi gặp người đàn ông khác.
Trong phòng
bệnh yên tĩnh, hô hấp của hai người từ từ nhỏ lại, không còn bất cứ
tiếng động nào khác. An tĩnh đến khiến cho người ta không thể thở nổi,
chỉ sợ quấy rầy không khí yên tĩnh của hiện tại. Tâm, cách xa nhau vạn
dặm, nhưng thân thể lại dính chặt lên người nhau.
Có phải vì thân thể quá gần nên tiếng lòng dù cách xa vạn dặn cũng đang quyện hòa cùng nhau hay không?
Không biết, cũng không ai biết.
“ken két” một tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, chú Trương từ từ đi tới, khi ông
thấy hai người đang nằm trên giường trắng thì sững sờ, sau đó nhẹ nhàng
đi tới bên giường, nhìn ống truyền dịch đã gần cạn, đưa tay nhẹ nhàng
rút kiêm tiêm trên tay Duy Nhất ra, đặt tay Duy Nhất lên cổ Minh Dạ
Tuyệt, nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó rón rén rời khỏi phòng bệnh.
Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy cậu cả đối với cô gái nào lại chăm sóc
đặc biệt như vậy. Trước kia đừng nói đến chuyện anh ngủ với một cô gái
nào đó, sợ rằng cơ hội cho một cô gái nào đó đụng chạm đến anh cũng rất
hiếm; vậy mà bây giờ cậu cả lại có thể chủ động đến gần cô, đã nói lên
sự đặc biệt của c
