ân yêu của bé nữa.
Thượng Quan Dạ không chút nào để ý tới Độc Cô Sương tức giận, ngón tay thon
dài, đưa đến mặt của Độc Cô Sương, nhẹ nhàng ngắt nhéo bé một cái. “Sương nhi,
vi phu dẫn nàng đến một địa phương rất tốt, bảo đảm nàng sẽ thích.”
“Đi chết đi, đừng có đưa ra bộ dạng như rất hiểu tiểu gia ta, tiểu gia mới sẽ
không thích, ngươi câm miệng cho tiểu gia.”
“Sương nhi nàng thật là khả ái.”
“Khả ái cọng lông, đồ nhân yêu.”
“Sương nhi...”
“Gọi cái rắm, gọi nữa tiểu gia ta bạo lỗ hậu của ngươi.”
“Tiểu Sương nhi...
“Ta khinh, ngươi là điểu nhân (lời mắng, ý chỉ như người chim) còn háo sắc,
được, tốt lắm, tốt vô cùng, tiểu gia ta hoàn toàn không nhìn ngươi, làm ơn đừng
nói chuyện với ta, cám ơn.”
“Thật là một tiểu oa nhi khả ái, chụt ~~”
“Thượng Quan Dạ ngươi thật rất biến thái, ta OOXX cúc hoa của ngươi, ngươi lại
dám hôn miệng của tiểu gia ta, ta nhổ̉ vào phi phi phi...”
Bóng dáng của hai người dần dần đi xa rồi, ba cái đầu nho nhỏ của Độc Cô Ly,
Độc Cô Khuynh, Độc Cô Phi mới từ hành lang chui ra.
Lão Đại: “Ta phát hiện lão Tứ và Thượng Quan Dạ rất xứng đôi.”
Lão Nhị: “Không tệ, thô lỗ cộng biến thái, đích xác là tuyệt phối.”
Lão tam: “Lão... Nhị ca huynh sai lầm rồi, là biến thái công nhân yêu, lão Tứ
thật ra biến thái không kém bao nhiêu so với Thượng Quan Dạ đâu, bất quá lão Tứ
gọi Thượng Quan Dạ là nhân yêu, tại hạ quả thật rất đồng ý, thiên hạ này làm gì
có nam nhân nào dáng dấp đẹp như vậy, không phải là nhân yêu thì là cái gì.”
Lão Tam vẫn còn ở trong bụi hoa lẩm bẩm: “Không biết biến thái và nhân yêu ở
chung một chỗ, đời sau sẽ là cái giống gì đây? Rất có thể sẽ là một nhân yêu
biến thái siêu cấp, các huynh nói đệ đoán đúng không?”
Nghiêng mặt sang bên cạnh, bên cạnh làm gì còn có bóng dáng của Độc Cô Ly và
Độc Cô Khuynh.
“Ta khinh, hai gã gia hỏa này cũng thiệt là, đi cũng không nói một tiếng, quá
không đạo đức rồi, ban đầu phụ thân nên để cho bọn họ đọc Đạo Đức Kinh một ngàn
lần mới phải.” Nói xong, lão Tam đang xoay người tính rời đi, nhưng không ngờ
đúng lúc này, một chậu nước đen ào ào dội xuống người cậu.
Độc Cô Phi bị xối đến toàn thân mát mẻ, mơ hồ còn có thể ngửi được mùi hôi.
“Ta khinh, ai liều mạng dám dội nước rửa chân vào tại hạ, có ngon bước ra đây,
tại hạ một mình đấu với ngươi, đánh cho ngươi răng rơi đầy đất.”
Một vị tiểu nữ đồng chừng ba tuổi bước ra sau khi Độc Cô Phi hô xong, hướng về
phía cậu giả làm mặt quỷ. “Đó không phải là nước rửa chân, mà là nước rửa mặt
của hoa khôi tỷ tỷ ở tiền viện.”
Độc Cô Phi nhìn thần sắc của nữ oa xa lạ trước mắt sửng sốt. “Ngươi là ai?”
Nói xong, cậu cẩn thận quan sát tiểu nữ oa áo cũ rách trước mắt, nữ oa thoạt
nhìn lớn chừng bằng Độc Cô Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn rất khả ái, đôi mắt to long
lanh giảo hoạt đang chớp mắt với Độc Cô Phi, trong đó mang theo nụ cười nồng
đậm, càng khiến người ta yêu thích, cái miệng nhỏ nhắn vểnh vểnh, khả ái đến
khiến người muốn nhào qua hôn một cái.
Độc Cô Phi nghĩ đi nghĩ lại, lại không phát hiện ra mình đang đi tới, đần độn
nhìn chằm chằm tiểu nữ oa nhà người ta, ở trong nháy mắt tiểu nữ oa cau mày,
Độc Cô Phi lại đưa miệng tiến tới, nặng nề tiến đến trên miệng nhỏ màu đỏ khả
ái của tiểu nữ oa kia.
“Chụt ——”
Tiểu nữ oa nâng tay nhỏ bé lên, dùng sức đánh vào trên mặt tuấn tú của Độc Cô
Phi, khinh bỉ liếc mắt nói: “Dám chiếm tiện nghi của lão nương, quả thật là muốn
ăn đòn mà, tiểu tử, ta xem mặt của ngươi, nhất định là gã sai vặt mới tới, nghe
đây, về sau nhìn thấy lão nương, phải biết thông minh lanh lợi một chút, đừng
tưởng rằng lão nương dáng dấp đáng yêu là rất dễ lừa gạt, hừ.”
Nói xong, tiểu nữ oa không để ý tới Độc Cô Phi mặt ngốc trệ, ngâm nga sôi nổi
rời đi.
Vô Sinh cốc.
Bạch y nam tử lẳng lặng đứng trong sảnh, bên cạnh hắn các tộc nhân tộc Bạch
Tuyết cũng cung kính đứng thẳng.
“Cốc chủ, Bạch Tuyết tộc chúng ta đã thật lâu không màng đến thế sự, cốc chủ,
ngài thật muốn xuất cốc sao?” Một gã lớn tuổi chính là lão giả nhìn bạch y nam
tử lên tiếng.
Bạch y nam tử lãnh đạm liếc ông ta một cái, sau đó gật đầu.”Chuyện này bổn tôn
đã quyết định, các ngươi không cần nhiều lời nữa.”
“Dạ, cốc chủ.”
“Lui xuống đi.” Bạch y nam tử nhàn nhạt phất tay, mọi người Bạch Tuyết tộc nhận
được chỉ thị, rối rít lui xuống.
Trong phòng khách lúc này chỉ có bạch y nam tử, đột nhiên một bóng dáng nhanh
như quỷ mị từ bên ngoài đi vào.
“Tham kiến Chủ nhân.” Bóng đen kia quỳ gối trước bạch y nam tử, thái độ cung
kính vô cùng.
“Thu Hồng, đứng lên đi.” Bạch y nam tử nhàn nhạt nói
“Tạ ơn chủ nhân.” Thu Hồng đứng lên, ánh mắt cung kính nhìn bạch y nam tử, mắt
chạm đến gương mặt tuyệt mỹ lạnh như băng của bạch y nam tử kia, nhìn thấy rõ
dáng vẻ bạch y nam tử, lại khiến Thu Hồng lúc này chấn động như cũ không ngừng
được.
Trước đây nàng từng nhận lệnh lẻn vào phủ tướng quân, nhưng không ngờ bị Độc Cô
Diễm phát hiện, nàng nhớ rõ ban đầu là mình uống thuốc độc tự vẫn, nhưng lại
không nghĩ tới, chủ nhân đem nàng mang ra ngoài, trước kia chủ nhân cho nàng
độc dược, c
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
