c ma này)
Phòng khách, Độc Cô Diễm và Hướng Tiểu Vãn ngồi ở vị chủ, theo thứ tự xuống là
Hắc Diệu, bên phải Hướng Tiểu Vãn là Bạch Tuyết, bốn người trầm mặc ngồi xuống,
bọn nha hoàn dâng trà lên, rồi lại im lặng lui xuống.
Hắc Diệu không đụng đến ly trà, ánh mắt vẫn phức tạp rơi vào trên người Bạch
Tuyết, mắt lạnh tĩnh mịch, không biết hắn đang nghĩ cái gì.
Trong lúc mọi người đang trầm mặc giằng co này, Thượng Quan Dạ, Độc Cô Sương,
Độc Cô Tuyết đi vào.
“Phụ thân, nhũ mẫu.” Độc Cô Sương thăm hỏi một tiếng với Độc Cô Diễm và Hướng
Tiểu Vãn, sau đó ánh mắt rơi vào giữa Hắc Diệu và Bạch Tuyết, khẽ cau mày.
“Tuyết công tử, ngươi...”
Lúc này, Thượng Quan Dạ kéo Độc Cô Sương đang muốn nói chuyện, cắt đứt thanh âm
của nàng.
Độc Cô Sương ngẩng đầu nhìn bộ dạng lắc đầu của Thượng Quan Dạ, nàng nghe lời
ngừng lại thanh âm.
Độc Cô Tuyết ở bên cạnh nhìn một màn này, lắc đầu. Mẹ nó, từ trước đến giờ Tứ
tỷ luôn trái với đạo lý, giờ lại trở nên nghe lời như vậy, thật là không thể
tưởng tượng mà.
Lúc này Bạch Tuyết ngẩng đầu, mỉm cười gật đầu với Thượng Quan Dạ và Độc Cô
Sương. “Trước đó vài ngày khiến hai người hiểu lầm, ta thật ra không gọi Bạch
Tuyết, giả nam tử đến gần Thượng Quan Dạ cũng là bởi vì...” Câu nói kế tiếp
không nói nữa, mà ánh mắt chuyển đến trên người Hắc Diệu.
Dừng một lát sau, Bạch Tuyết nói tiếp: “Ta vốn gọi Nguyệt Noãn, là một nữ tử
phong trần.” Nguyệt Noãn bắt đầu kể ra tất cả.
Từ lúc nàng bắt đầu phải vào Nhất Thưởng Tham Hoan, lại làm sao quen biết Hắc
Diệu, cuộc sống làm bạn giữa hai người, cùng với lúc sinh ra Tiểu Anh Đào, rồi
đến sau đó nàng cản một kiếm thay Hắc Diệu, được Kim Vô Lương sư phụ của Kim
công công cứu.
Đại sảnh rất an tĩnh, chỉ có thanh âm dịu dàng của Nguyệt Noãn nhẹ nhàng vang
lên.
Sau khi nàng lên tiếng, ánh mắt của Hắc Diệu vẫn không rời đi mặt của nàng,
gương mặt này hắn hoàn toàn xa lạ, hắn không nhìn ra chút dấu vết dịch dung
nào.
Sau khi Nguyệt Noãn nói xong, bỏ mặt nạ da người trên mặt ra, gương mặt thanh
lệ dịu dàng lộ ra, lại giống như cùng một khuôn mẫu với Tiểu Anh Đào, nếu không
phải nghe xong Nguyệt Noãn kể, mọi người nhất định sẽ cho rằng nàng là tỷ tỷ
sinh đôi của Tiểu Anh Đào, chứ không phải mẹ của Tiểu Anh Đào.
Hắc Diệu bỗng chốc đứng lên, ánh mắt phức tạp nhìn ở trên mặt Nguyệt Noãn, khóe
môi lẩm bẩm kêu một tiếng.
“Nguyệt Noãn...”
Nghe nam tử yêu quý khẽ gọi, hai tròng mắt Nguyệt Noãn chợt lóe nước mắt. Nàng
vội vàng nhìn lại Hắc Diệu, hai người bốn mắt nhìn nhau, có quá nhiều thâm tình
chôn ở trong đó, nhất thời cũng không nói gì.
“Diệu...”
Mọi người lúc này nhìn nhau, rối rít lui ra ngoài, lưu lại đầy đủ không gian
cho bọn họ, vào giờ phút này, bọn họ nhất định có nhiều lời muốn nói...
Hậu viện, Thanh Thủy cư.
Tiểu Anh Đào chạy trốn một đường, bất tri bất giác đến nơi này, viện này, là
chỗ ở của bọn người Độc Cô Phi và mẹ chồng năm đó, sau đó mẹ chồng gả cho cha
chồng rồi, nơi này liền chỉ có năm người bọn họ ở, về sau bọn họ chia tay phủ
Độc Cô, nơi này liền để trống.
Tiểu Anh Đào nhìn viện an tĩnh, tâm càng thêm chua chát đau đớn.
Trong đầu, nhớ lại từng chút thời gian khi còn ở chung với mẹ lúc nhỏ. Khi đó
mặc dù nàng còn nhỏ, nhưng có trí nhớ sâu sắc, thương yêu của mẹ đối với nàng,
mỗi một câu mẹ nói với nàng, nàng đều nhớ rõ ràng.
Vẫn nghĩ rằng mẹ đã chết, không ngờ nhiều năm sau lại đột nhiên xuất hiện, nói
cho nàng biết tất cả lúc trước đều là giả, mẹ không có chết, ngay cả sủng ái
với nàng cũng là giả.
Nếu vậy, nàng thà cho là mẹ đã chết rồi, ít nhất như vậy, trong lòng nàng mẹ
vẫn sủng ái nàng, mà không phải là...
“Tiểu Anh Đào...” Độc Cô
Phi đứng ở phía sau nàng, khẽ gọi.
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Anh Đào tái nhợt tâm Độc Cô Phi cũng thấy
nhói đau.
Hắn vươn tay, ôm chặt Tiểu Anh Đào vào lòng.
“Tiểu Anh Đào, nàng khổ sở... Ta, ta cũng không chịu nổi.” Độc Cô Phi cau mày,
hắn không biết nói lời an ủi, nhưng từng chữ đều rất thật lòng, nhìn Tiểu Anh
Đào như vậy, tim của hắn cũng nhói đau, đó là một loại cảm xúc chưa bao giờ có,
giống như có người đang phá phách trong lòng của hắn.
Tiểu Anh Đào nhìn Độc Cô Phi ôm nàng, mặt vẫn còn mang nước mắt hơi tựa vào
ngực hắn lẩm bẩm nói: “Độc Cô Phi, hiện giờ ta rất loạn, ta không biết nên tiếp
nhận chuyện này như thế nào, rõ ràng là đã chết, nhưng tại sao lại xuất hiện,
tại sao lại xuất hiện vào lúc này?”
Năm đó nàng chịu hết mọi đau khổ, nếu mẹ không chết, sao lại không đến nhận
nàng? Khi đó nàng chỉ có ba tuổi, tại sao mẹ có thể nhẫn tâm bỏ lại đứa con ba
tuổi của mình ở chỗ đó chịu khổ? Tại sao có thể...
Năm đó nàng vô cùng kính nể yêu thương mẹ, nhưng hôm nay mới biết tất cả những
điều đó đều là giả, nàng phải làm sao đây?
Độc Cô Phi ôm người trong lòng càng chặt hơn, bởi vì tập võ mà có vẻ hơi vụng
về, ôn nhu lau đi nước mắt Tiểu Anh Đào, nhẹ giọng nói: “Đào nhi, cho bà ấy một
cơ hội đi, cũng là cho nàng một cơ hội, thật ra thì trong lòng của nàng rất
muốn gặp mà có phải không? Chẳng qua là nàng oán bà ấy vì
