gực cô đều cướp đi mới cam tâm, càng giống như
đem cô trở thành nguồn nước sinh mệnh, anh đói khát tham lam mút lấy.
“Không cần!”
Cô dùng hết khí lực bú sữa đẩy anh ra, hại anh bởi không có đứng vững liền đụng
phải tủ lạnh.
“A!”
Cô nghe được
anh đau kêu một tiếng, nhưng cô không có cách nào quay đầu cẩn thận nhìn lại. Bởi
vì bây giờ cô cực kỳ giống một cái động vật nhỏ bị báo săn mồi đuổi bắt, không
thừa cơ hội này trốn còn đợi khi nào?
Cô một đường
thẳng hướng trở về gi¬an phòng của mình, chống lên cửa dồn dập thở, cảm giác được
tim đập sắp đình chỉ.
Ba, con rốt
cuộc nên làm cái gì bây giờ? Nghênh Xuân bất lực nhìn chằm chằm ảnh chụp của
cha đặt trên ngăn tủ.
Cô không ngừng
hô hấp lớn, cố gắng bắt buộc chính mình phải tỉnh táo lại, đồng thời cũng phát
hiện gi¬an phòng của cô loạn một đoàn, không cần nghĩ cũng biết là kiệt tác của
Đại vương gia kia.
Cũng tốt, để
cô có cơ hội có thể bận rộn, mới sẽ không suy nghĩ lung tung.
Cô phát huy
huấn luyện chuyên nghiệp từ nhỏ đã chịu qua, lập tức đem phòng sửa sang lại sạch
sẽ, lại tiện thể đổi mới ga giường, ngay cả phòng tắm cũng đều đặc biệt lau
qua. Đương nhiên cô cũng thuận tiện đem một thân mồ hôi của mình tẩy sạch.
Cô thở dài,
đã sấy xong tóc, nên làm đều đã làm xong, ngay cả không nên làm cũng đều đã
hoàn tất. Chẳng lẽ cô cứ muốn tránh ở trong phòng không đi ra?
Bữa sáng
trong phòng bếp còn chưa nấu xong, một lát nữa các em gái cô sẽ đi làm, đi học,
cũng không thể để cho em gái đói bụng a!
Nhưng anh
ta ở bên ngoài.
Môi sưng đỏ
còn chưa biến mất, khắp nơi minh chứng thật sự anh ta từng hôn môi cô. Nhưng
đây không có nghĩa là cô nhất định phải trốn tránh anh ta cả đời, nên cảm thấy
thẹn hẳn phải là anh ta mới đúng. Cô là người bị hại mà!
Cố gắng hít
sâu một hơi, sau khi sửa sang lại dung nhan và tâm tình của mình thật tốt, cô lặng
lẽ đi ra phòng ngủ, quay trở lại phòng bếp.
Cô phát hiện
tất cả mọi người đã rời giường xuống nhà, hơn nữa đều đang nhai nuốt hệt như
lang sói.
“Các người.
. . .”
“Chị cả, em
sắp không kịp, bữa sáng hôm nay thực đặc biệt.” Nghênh Hạ cắn một miếng bánh mì
nướng, sau đó cúi xuống, liền vội vàng hướng cửa.
“Ách. . . .
. . Em. . . . . .”
Lúc này
Nghênh Thu cũng cầm lấy sand¬wich, tiếp đó uống một ngụm sữa, kế tiếp cầm lấy
túi sách đi ra ngoài “Chị cả, hôm nay em có cuộc thi, buổi chiều còn có thể tới
trường luyện thi một chuyến. Đến tối sẽ trở về nha!”
“Được.”
“Mẹ đã ăn
qua bữa sáng, chạy tới tán gẫu nhiều chuyện với Vương bác gái sát vách rồi, mẹ
muốn em nhắn với chị.”
“Nha!”
“Còn có, mẹ
bảo bữa sáng hôm nay ăn thật tuyệt, trứng chiên ăn rất ngon. Về sau làm như vậy
cũng tương đối dễ dàng, không cần luôn phải đợi thổi cháo nóng hừng hực cho nguội
một chút mới có thể ăn. Chúng ta cũng không cần sợ bị muộn nữa.”
“A?”
“Em đi trước.”
Nghênh Thu
rời đi như một trận gió xoáy, lưu lại một mình Nghênh Xuân đứng ở tại chỗ không
biết nên phản ứng như thế nào.
Lúc này cô
nghe thấy phía sau có thanh âm, quay đầu lại, phát hiện hiện trường còn có hai
Vương gia đang chậm rãi dùng bữa sáng.
Không có thấy
Đại vương gia.
“Ôi! Đại a
đầu, bổn vương thích ăn bữa sáng kiểu Trung Quốc, cháo nóng hừng hực cùng với một
chút thức ăn mới ngon. Như vậy sáng sớm mới không cảm thấy lạnh bụng.” Lan Ngọc
soi mói nói, bất quá vẫn là liều mình ăn.
“Không cần
soi mói! Đời này kiếp này có thể ăn được bữa sáng này, có thể nói là tam sinh hữu
hạnh.” Giọng Lan Khang mang theo huyên cơ nói.
“Vậy sao? Về
sau bảo Đại a đầu làm là được rồi!”
“Đương
nhiên a! Bởi vì đây là bữa sáng người kia động thủ làm.”
“Người kia.
. . Nha! Không phải là anh ấy bị tiểu bong bóng đánh bại chứ?”
Lan Khang
cười đến thực gi¬an trá, thoạt nhìn chính là cố ý muốn cho người nào đó xấu hổ,
mà người đó chính là cô.
Là ai bị
bong bóng nhỏ đánh bại? Đây là có ý tứ gì?
Chẳng lẽ là
Đại vương gia anh ta. . .
Nghênh Xuân
vừa mới nghĩ như vậy, một bóng người liền xuất hiện ở trước mắt cô, làm cô lập
tức mặt đỏ tim đập.
Lan Tĩnh một
thân áo dài màu đen đơn giản, tóc cũng xõa xuống, ngực rộng mở lộ ra da thịt rắn
chắc, khuôn mặt quý khí tao nhã không chút thay đổi. Nhưng mắt nhìn chăm chú cô
lại như vực sâu không lường được, thật giống như muốn đem cô cắn nuốt.
“Đại a đầu,
đến phòng bổn vương.”
Sau khi anh
ra lệnh, cũng không để ý cô muốn tuân thủ hay không, xoay người rời đi thẳng,
khiến một mình cô chịu trận ánh mắt những người khác.
Quên đi,
anh ta đã giúp cô nấu bữa sáng, hơn nữa cũng không nói gì quá đáng, tới xem anh
ta rốt cuộc muốn làm cái gì?
Trong lòng
của cô nghĩ như vậy, bước chân cũng liền vội đi theo.
Một đường
đi thẳng vào trong phòng, lại phát hiện anh uy phong lẫm liệt ngồi ở trên giường,
sau đó vươn ngón trỏ hướng phía cô.
“Cái gì?”
“Bổn vương
bị thương.”
“Uh nha!”
Cô để sát mắt vào một chút xem, nếu không phải đã nhìn rất cẩn thận, thật đúng
là vô cùng khó nhìn thấy một vết bỏng bé tí teo.
“Thật sự bị
phỏng.” Đồng ý cách nói của anh, cô lại lẳng lặng đứng thẳng người.
Theo