ợ mình nhìn lầm người sao?"
"Vương gia… Người không vội đi điều tra cái tên xấu xa vừa rồi sao?"
"Không vội." Hắn duỗi lưng một cái, nhìn nàng, đột nhiên trong nội tâm vừa động: "Hay là ngươi giúp ta một chuyện đi."
"Được." Nàng không cần nghĩ ngợi, một lời đáp ứng.
Hoàng Phủ Mông không khỏi thở dài: "Ngươi cũng không sợ ta dẫn ngươi đi bán sao?"
"Vậy do Vương gia định đoạt." Nàng híp mắt cười nhìn hắn, tựa như tiểu sơn dương đang chờ làm thịt.
Trong hoàng cung, Thái tử đang cùng Hoàng Phủ Bác – Quốc chủ Đông Nhạc quốc
kể khổ, nói rằng không hợp với Hộ bộ cùng Lại bộ, làm hiện tại hắn khó
có thể coi quản…
"Phụ hoàng, nhi thần không phải tranh quyền
thống lĩnh Hộ bộ với Nhị đệ, nhưng người người đều biết ta là Thái tử,
chỉ có Hộ bộ nhất định không đem ta để vào mắt, bây giờ bạc là quan
trọng nhất, phụ hoàng đã phê chuẩn còn không chịu, nói chỉ có chờ Mông
vương gật đầu mới có thể, nhưng mà người của ta mỗi lần đi tìm Nhị đệ,
Nhị đệ đều thoái thác không làm, mắt thấy hắn cũng sắp đi bảy đài, Hộ
bộ càng được…"
Hoàng Phủ Thiện đang thao thao bất tuyệt, ngoài
điện đột nhiên truyền đến thanh âm cuống quít của thái giám: "Mông
vương, bệ hạ đang nói chuyện cùng Thái tử, xin chờ nô tài vào bẩm báo,
Mông vương… Mông vương…"
Trong điện hai người cũng không tự chủ
đứng thẳng người, hướng tầm mắt ra cửa đại điện, chỉ thấy Hoàng Phủ Mông hùng hổ đi thẳng vào, căn bản không để ý tới sự cản trở của thái giám
sau lưng hắn.
"Mông nhi, sao ngươi càng lớn càng không có quy củ?" Hoàng Phủ Bác giận tái mặt quát lớn.
Nhưng thần sắc của hắn càng khó coi, tay phải run lên, đem kiếm mà lúc ấy
thích khách lưu lại ném tới trước mặt phụ hoàng: "Phụ hoàng, nhi thần
thật không thể sống nữa."
Hoàng Phủ Bác lại càng hoảng sợ: "Vì sao ngươi nói ra lời ấy?"
Hoàng Phủ Mông đem Chu Tĩnh Dương phía sau đẩy lên trước mặt hắn, nhẹ ấn đầu
vai nàng xuống, ý bảo nàng quỳ: "Đây là nha hoàn trong phủ nhi thần, hôm nay một tên thích khách lẻn vào trong phủ, nha đầu kia liều mình cứu
giúp, nhi thần mới có thể thoát hiểm, phụ hoàng xem hai tay của nàng
cũng đã bị đao chém trọng thương, một kiếm này nếu là đâm vào trên người nhi thần, không biết hôm nay nhi thần có còn mệnh tới gặp phụ hoàng hay không…"
Hoàng Phủ Bác khó nén kinh ngạc: "Đường đường là kinh thành, lại giữa ban ngày, sao có người to gan như vậy?"
"Kỳ thật đây không phải là lần đầu tiên có người muốn hành thích nhi thần." Hoàng Phủ Mông vô tình hay cố ý liếc nhìn Hoàng Phủ Thiện, "Trước đó
từng có người mờ ám theo dõi muốn giết nhi thần, chuyện này ta từng bẩm
báo với Đại ca."
"Thật sao?" Hoàng Phủ Bác quay sang thái tử.
"Phải" Hoàng Phủ Thiện đành phải kiên trì trả lời.
"Buồn cười!" Hoàng Phủ Bác dùng sức vỗ bàn: "Là cẩu đảng nào lớn mật như thế, không xem vương pháp ra gì, dám công nhiên hành thích người trong hoàng thất?"
"Sau lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, nhi thần chỉ đem
việc này nói với Thái tử, hi vọng có thể điều tra và giải quyết vụ án
không cần phải kinh động tới nhiều người, càng không muốn sau khi phụ
hoàng biết sẽ lo lắng cho nhi thần, không nghĩ tới việc này lại có thể
phát sinh một lần nữa, hơn nữa mục tiêu chính là mạng của nhi thần, nếu
che dấu nữa, sợ sẽ gây ra chuyện hối tiếc cả đời."
"Thái tử, ngươi coi quản Hình bộ, vụ án này ngươi thấy thế nào?" Hoàng Phủ Bác quay đầu sang hỏi thái tử, sắc mặt rất khó nhìn.
Hoàng Phủ Thiện vội vàng giải thích: "Phụ hoàng, việc Nhị đệ gặp chuyện, ta
từng phân phó người đi thăm dò, nhưng bởi vì thích khách mất mạng ngay
lúc đó, cũng không có ai chứng, cho nên…"
"Điều tra khó khăn là
có thể bỏ qua sao? Là đệ đệ của ngươi gặp chuyện, không phải người khác, hôm nay nếu như người gặp chuyện là ngươi, ngươi cũng làm việc lề mà lề mề như vậy sao?" Căn bản là Hoàng Phủ Bác không nghe hắn giải thích,
nét mặt bình tĩnh: "Nếu tặc nhân luôn hành thích hắn, tất nhiên sau lưng có khác kẻ chủ mưu, trẫm hạn ngươi trong bảy ngày, nhất định phải tìm
được kẻ sai khiến phía sau, nếu không Hình bộ… liền giao Nhị đệ ngươi
trông nom a."
Hắn vừa nghe, sắc mặt đại biến, chỉ có thể ấp úng đáp ứng, liền cáo lui rời đi trước.
Hoàng Phủ Bác thở sâu, sắc mặt hòa hoãn, hướng Hoàng Phủ Mông vẫy tay: "Mông
nhi tới đây, để cho phụ hoàng nhìn xem có bị thương không."
"Nhi thần bất hiếu, đã để phụ hoàng bận tâm." Hắn mỉm cười, đến gần vài bước.
Hoàng Phủ Bác thở dài: "Thường nói mỗi nhà mỗi cảnh, ngươi cũng đừng trách
Đại ca ngươi làm việc chậm, hôm nay sau khi trẫm khiển trách hắn, không nghĩ hắn lại dám lười biếng."
"Phụ hoàng cũng không cần làm khó
Đại ca, hắn có chuyện khó xử của hắn, hắn chưởng quản bốn bộ, mỗi ngày
bận rộn vô cùng, chuyện này của nhi thần, chẳng qua chỉ là muối bỏ
biển."
Hắn nói thực nhẹ nhàng, Hoàng Phủ Bác lại càng cảm khái:
"Ngày đó trẫm đem Lại bộ giao cho hắn, vốn là muốn tôi luyện hắn thành
người hiền lành một chút, nguội tính nết, hiện tại xem ra, thật sự là
tính sai, giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa mà!" Liếc mắt
thấy Chu Tĩnh Dương còn quỳ trên mặt đất: "Nha
