phi dương gương
mặt tuấn lãng, xinh đẹp như người trong tranh vẽ, trước mặt người xấu có thể âm hàn như đao sắc bén, nhưng khi đối mặt nàng lại ấm áp như ánh
mặt trời.
Chợt phát hiện… Nàng càng ngày càng không nỡ rời xa hắn.
Từ tiểu tỳ nữ ở Xuân Mãn Lâu bỗng nhiên nhảy lên trở thành nghĩa nữ của
hoàng thượng, cuộc sống Chu Tĩnh Dương liền nổi lên biến hóa nghiêng
trời lệch đất…
Hoàng Phủ Mông chẳng những sai người tu chỉnh lại
một mảnh sân nhỏ trong vương phủ cho nàng ở một mình, còn hết lòng tuân
thủ lời hứa giúp cha mẹ nàng tu sửa phòng ở bị gió thổi mưa dột, mang
tới lương thực và ngân lượng, còn gọi đại phu ở Thái Y Viện tới vì bệnh ở chân của mẫu thân, tuy đã vô pháp chữa trị, nhưng vẫn kê cho nàng vài
phương thuốc bổ dưỡng thân thể, để lại chút ít dược liệu trân quý, cho
nương dùng, bồi bổ thân thể.
Rốt cuộc Chu Tĩnh Dương đã biết cái
gì gọi là "Một người đắc đạo, gà chó lên trời" rồi, mà sau khi Hoàng Phủ Mông nhận nàng làm nghĩa muội, vẫn thực kiêu ngạo mang theo nàng nhàn
rỗi khắp nơi, giống như là đang chiêu cáo thiên hạ, còn muốn giới thiệu
tất cả một đám huynh đệ tỷ muội của mình cho nàng nhận thức. Dù Chu Tĩnh Dương đơn thuần, nhưng cũng nhìn ra được thái độ của mỗi người đối với
thân phận "muội muội" đặc thù này của nàng không hề giống nhau…
Thái tử nghe nói Hoàng Phủ Mông nhận nàng làm nghĩa muội, rất là xấu hổ, khi Hoàng Phủ Mông đắc ý đem nàng đẩy lên trước mặt hắn thì hắn chỉ là hừ
hừ hai tiếng liền đi qua .
Thái độ Hoàng Phủ Đông càng có vẻ bình thường, hắn là người cực kì rõ ràng ý nghĩa của việc thân phận cao thấp là gì, không khó có thể tiếp nhận loại "muội muội" xuất thân nghèo hèn
này, nhưng trước mặt Nhị ca, liền làm vẻ mặt ôn hòa cùng nàng nói hai ba câu, xem như cho Nhị ca mặt mũi.
Sau đó nàng lại thấy muội muội
của Hoàng Phủ Mông, Hoàng Phủ Nam cùng Hoàng Phủ Tuệ. So sánh một chút,
Hoàng Phủ Nam tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đầu, nhíu mi, giọng điệu kì
kì quái quái hỏi nàng: "Làm sao hoàng huynh ta lại vừa ý ngươi được?"
Hoàng Phủ Tuệ thì hiền lành hơn rất nhiều, sau khi vòng quanh nàng hai vòng,
cười híp mắt nói: "Diện mạo ngươi thật tinh thuần, phụ hoàng ta vẫn luôn cười ta không ngây thơ, khó trách hắn thích ngươi như vậy."
Chu Tĩnh Dương nghe xong có chút dở khóc dở cười. Nét mặt ngây thơ chính là nguyên nhân hoàng thượng thích nàng sao?
Ngoại trừ Hoàng Phủ Tuệ, còn có cái gì Hoàng Phủ Lâm, Hoàng Phủ Gia, Hoàng
Phủ Lương… Một đống lớn huynh đệ tỷ muội, khiến cho đầu óc nàng bị
choáng váng .
Đây là thành viên hoàng thất sao, thật là một gia
tộc lớn, cha nàng nuôi dưỡng một mình nàng đã rất khổ cực, hoàng đế phải nuôi nhiều con như vậy, chẳng phải lại càng vất vả?
Cuộc sống
của nàng thật sự không thói quen như vậy, hơn nữa tự thấy không có tư
cách nhận loại phúc phận này, vì vậy hướng Hoàng Phủ Mông thỉnh cầu trở
về sống cùng cha mẹ, nhưng lại bị quả quyết cự tuyệt.
"Tiểu Mị, ngươi biết vì sao ta muốn đem ngươi tiến cử với phụ hoàng, bức ngươi làm nghĩa nữ của phụ hoàng không?"
Buổi tối hôm đó, Hoàng Phủ Mông rất chân thành cùng nàng nói chuyện dưới ánh nến.
Chu Tĩnh Dương lắc đầu, lại gật gật đầu.
"Đây là ý gì? Hiểu hay là không hiểu?"
"Ta biết rõ ngươi vì muốn tốt cho ta, nhưng ta không biết làm như vậy, đối
với ngươi là tốt hay không?" Một bên nàng trả lời, một bên xoa lấy góc
áo.
Trong mắt Hoàng Phủ Mông, động tác nhỏ này thật sự rất đáng
yêu, nhịn không được lại nhéo mặt của nàng: "Thì ra ngươi cũng có tâm tư nho nhỏ của tiểu hài tử nha, không sai, ép phụ hoàng nhận ngươi, chính
là vì an toàn của ngươi, ta muốn kẻ có ý đồ ở sau lưng tính kế với ta và ngươi biết rõ, hiện tại không phải hắn muốn động là động Hoàng Phủ Mông ta, mà ngay cả ngươi Chu Tĩnh Dương, cũng là người hắn không nên động
tới."
Nàng vuốt vuốt gương mặt của mình. Gần đây quai hàm luôn bị hắn nắm nhéo, thật sợ bị hắn nhéo lâu, mặt nàng sẽ biến thành bánh bao
mất.
"Nhưng mà, Vương gia, kẻ xấu đã dám nhiều lần tìm người gây
chuyện, chứng tỏ hắn cũng không sợ người, bây giờ người lại công khai
bảo vệ ta, ta chỉ sợ đối phương sẽ càng có nhiều mưu tính." Chu Tĩnh
Dương nghiêm túc phân tích: "Có phải là đối phương nhận lầm người, hiểu
sai ý rồi không? Cho rằng lúc trước cái tên xấu xa kia bị ngài giết, hắn cho ta vật gì đó, nên mới tới tìm ta đòi?"
"Có lẽ vậy."
Hoàng Phủ Mông có vẻ rất lạnh nhạt. Kỳ thật đây cũng điểm hắn cảm thấy mơ hồ
nhất, câu nói thích khách thứ hai hỏi tiểu Mị…, hình như có hiểu lầm gì
đó, ngày đó sau khi hắn giết tên thích khách kia, cũng không có soát
người. Liền giao lại cho Hình bộ xử lí, nếu là có bí mật gì ở trên người thích khách kia, cũng nằm trong tay Hình bộ mới phải, xem ra hắn nên tự mình tới Hình bộ một chuyến.
"Đúng rồi, những muội muội đệ đệ
kia của ta, có nói lời không dễ nghe, ngươi đừng bận tâm." Hắn trấn an
nàng, như là sợ nàng bị ủy khuất." Ngũ muội cùng Tứ đệ đều bị phụ hoàng
mẫu hậu làm hư rồi, đôi khi lời nói lại có ý châm chọc."
Chu Tĩnh Dương hé miệng cười: "Bản thân ta lại thường nghe bọn họ nói, Vươn