đầu kia cũng thật hiếm
thấy, lại xả thân cứu ngươi, cha mẹ của nàng đều là người trong nội cung sao?"
"Không phải, nàng không phải gia nô, thật ra nha đầu kia
cũng không phải lần đầu tiên cứu nhi thần đâu, lần trước nhi thần bị
người theo dõi, chính là nha đầu này dùng nồi đun nước đập bị thương
người nọ, hỗ trợ nhi thần thoát hiểm, gia cảnh nàng nghèo khó, còn cha
mẹ phải phụng dưỡng, nhi thần thương cảm nàng đáng thương, mới cho nàng
nhập phủ hầu hạ, không nghĩ tới lại làm liên lụy nàng."
"Còn là
một trung hiếu chi nữ nữa sao." Hoàng Phủ Bác gật gật đầu, "Nữ nhi của
trẫm nếu cũng được như nàng, không biết có thể giảm bớt bao nhiêu suy
tư, xem nha đầu kia lập công lớn, ngươi cũng đừng để nàng làm việc vất
vả nữa."
"Đây là đương nhiên, nếu không phải e ngại quy củ của hoàng thất, nhi thần thật muốn nhận nàng làm nghĩa muội."
Hoàng Phủ Bác nhướng mi: "Quy củ của Hoàng thất thì có sao? nghĩa muội cũng
không phải muội muội ruột, trẫm còn có thể ngăn đón cản trở ngươi à?"
"Phụ hoàng đồng ý, nhi thần thật có thể nhận muội muội này rồi." Hoàng Phủ
Mông tươi cười rạng rỡ, nhìn về phía Chu Tĩnh Dương: "Còn không mau dập
đầu với nghĩa phụ của ngươi?"
Nàng không nghĩ tới sẽ có một cái
vinh sủng to lớn bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống như vậy, trong lúc
nhất thời chưa hoàng hồn, tay chân luống cuống không biết nên làm sao
bây giờ.
Hoàng Phủ Bác nhìn bộ dạng nàng điềm đạm đáng yêu, cũng
không nhịn nở nụ cười: "Lát nữa ngươi dẫn nàng đi gặp mẫu hậu của ngươi
đi, nàng chắc chắn sẽ thích nha đầu này. Tên gọi của ngươi là gì?"
"Nói tên đi." Hoàng Phủ Mông nhẹ nhàng đẩy nàng.
"Chu Tĩnh Dương."
Thanh âm của nàng nhỏ nhẹ tinh tế, Hoàng Phủ Bác không nghe rõ, vừa hỏi lại một lần.
Hoàng Phủ Mông cười nói: "Nha đầu này gọi là Chu Tĩnh Dương, nhưng mà bởi vì
thanh âm nói chuyện nhỏ, nên người bên ngoài đặt nhũ danh cho nàng là Mị Mị."
"Nghe nàng nói chuyện, thực nhìn không ra nàng có can đảm
lớn như vậy, nhưng mà tên Mị Mị này rất quái, hay là gọi Tĩnh Dương
nha."
"Dạ, nhi thần mang nàng đi gặp mẫu hậu." Hoàng Phủ Mông cao hứng bừng bừng kéo nàng ra ngoài.
Hoàng Phủ Bác đột nhiên nghĩ tới điều gì, hướng bóng lưng hắn nói thêm một
câu: "Mông nhi… khuyên ngươi nên có lòng khoan dung, cần buông tay phải
buông tay, những lời này, ngươi nhớ cho kỹ."
Cước bộ của hắn bỗng dưng dừng lại, quay đầu lại cười nói: "Dạ, nhi thần nghe theo dạy bảo của phụ hoàng."
"Sợ đến choáng váng rồi sao? Như thế nào một câu cũng không nói?" Trên
đường đến hậu cung gặp hoàng hậu, Hoàng Phủ Mông thấy Chu Tĩnh Dương một mực cúi đầu bước đi, nhịn không được trêu đùa nàng .
"Vương gia… vừa rồi người không nên đề cao ta với hoàng thượng… Ta nào có phúc phần lớn như vậy?" Lòng nàng tràn đầy bất an, ngực còn đang nhảy thật mạnh,
vừa rồi lúc gặp hoàng thượng nàng vạn phần khẩn trương, sợ mình nói sai
sẽ mang đến phiền toái cho hắn, không nghĩ tới hắn lại lôi kéo nàng nhận hoàng thượng làm nghĩa phụ, tổ tiên tám đời của nàng có tích đức cũng
tích không ra vinh sủng như vậy, trực giác của nàng nói chuyện này tuyệt đối không thể, nhưng lại không tiện mở miệng cự tuyệt.
Hắn vừa
cười vừa xoa mặt của nàng: "Sợ cái gì, không muốn nhận ta làm huynh
trưởng? Hay là sợ ta chiếm tiện nghi của ngươi? Khó được phụ hoàng cao
hứng nguyện ý nhận ngươi, ngươi đáp ứng cũng tốt, trở về ta sẽ sai người tu sửa lại chỗ ở của ngươi, tốt xấu gì bây giờ cũng là hoàng thân quốc
thích, nơi ở không thể quá giản dị được."
Chu Tĩnh Dương đột
nhiên dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, đột nhiên quỳ xuống:
"Vương gia, đại ân đại đức của người, cả nhà chúng ta khó có thể đền
đáp, nhưng mà xuất thân của ta thấp hèn, không dám trèo cao…"
"Chuyện cũng không có gì, sao đáng giá nhận đại lễ của ngươi được chứ." Hoàng
Phủ Mông một tay kéo nàng lên, ôm vai của nàng: "Tiểu Mị Mị, lời nói của ta với ngươi, ngươi phải nhớ rõ, chuyện này, coi như là vinh sủng của
ngươi, ngươi cũng không cần nơm nớp lo sợ, mỗi người đều có số mệnh, chỉ có thể nói phúc phần của ngươi đến, khổ tận cam lai, chẳng lẽ ngươi
không muốn cha nương ngươi hưởng phúc cùng ngươi sao? Đúng không?"
Một câu “Đúng không” cuối cùng này, làm cho Chu Tĩnh Dương ngừng ý niệm đấu tranh trong đầu, cúi đầu không dám lên tiếng nữa.
Hắn quá cường thế, từ lúc quen biết hắn đến nay, dù là mua nồi đun nước đưa cho nàng, hay là cỡi ngựa mang nàng đưa về Xuân Mãn Lâu, an bài nàng
vào Vương Phủ làm việc, thậm chí lần này lại muốn nàng làm nghĩa nữ của
hoàng thượng, nghĩa muội của hắn, mỗi một sự kiện, đều là hắn chuyên
quyền độc đoán.
Tính cách nàng từ trước đến nay là nhẫn nhục chịu đựng, tất cả chuyện của mình đều do người khác an bài, đã là thói quen
từ lâu. Nhưng cảm giác mà Hoàng Phủ Mông mang lại cho nàng thật không
giốngvới người khác, người bên ngoài sai khiến nàng tựa hồ là vì lợi ích của bản thân, mà bá đạo của hắn lại là vì tốt cho nàng.
Nàng có
tài đức gì có thể gặp được một người tốt đến vậy? Nghĩ đi nghĩ lại, nàng nhịn không được lặng lẽ đánh giá hắn… bày ra thần thái
