ng nhưng chỉ có thể không ngừng đi lại ở định núi ngoài thành.
Sáng sớm hôm sau, bởi vì trong lòng nàng vô cùng lo lắng, nên đã thức dậy từ rất sớm.
Bọn họ ẩn nấp trên một ngọn núi nhỏ ngoài kinh thành, chỉ dựng mấy cái lều
nhỏ, nếu như không lên núi sẽ không thấy được bọn họ, nàng và Lưu Thu
Hoằng ở cùng trong một cái lều, nhưng vừa mới tỉnh dậy đã không nhìn
thấy tỷ Thu Hoằng, lại nghe thấy giọng nói của nàng ấy vang lên từ phía
ngoài lều, hình như là đang cãi cọ với người nào đó.
"Không được, ta nhất định phải về nhà một chuyến" nghe qua cảm thấy giọng nói của Lưu Thu Hoằng vô cùng khẩn trương
Chu Tĩnh Dương dụi dụi mắt, thầm nghĩ: chẳng nhẽ trong nhà Thu Hoằng tỷ đã xẩy ra chuyện gì rồi sao?"
"Bây giờ ngươi không thể trở về, ngươi quên những lời Mông Vương dặn rồi
sao? Nếu ngươi vào thành, có thể sẽ làm bại lộ hành tung của hắn" Giọng
nói trầm thấp đanh thép của Hàn Thông vang lên
"Ngươi nhất định
có cách làm cho ta vào được thành đúng không?" Lưu Thu Hoằng thành khẩn
nói: "Hai tháng nay cha mẹ ta không có gửi bức thư nào cho ta cả, vừa
rồi ta hỏi qua người ở dưới núi vừa ra khỏi thành mới biết, những lời
bọn họ nói ngươi cũng đã nghe thấy rồi đó, xung quanh nhà ta đều có quân linh bao vây, tất cả mọi người trong nhà đều bị giam lỏng. Thử hỏi mà
xem, nếu không có chuyện lớn gì xẩy ra, làm sao mọi người trong nhà ta
có thể bị nhốt như vậy chứ? Đây chắc chắn không phải là ý của Hoàng
thượng, nhất định là do lũ loạn đảng của Thái tử gây ra, mà loạn đảng
của Thái tử hoàn toàn có bản lĩnh này, phong tỏa phủ đệ của một vị quan
nhất phẩm, chắc chắn trong kinh đã có chuyện lớn xẩy ra"
"Trong kinh có chuyện lớn gì, thì đã có Mông Vương lo rồi"
"Nhưng người nhà của ta cũng bị liên lụy trong đó! Hàn Thông, đổi lại là người, ngươi có thể khoanh tay đứng nhìn sao?"
"Nếu là ta, ta sẽ bình tĩnh phân tích, cân nhắc tình hình. Thu Hoằng, từ
trước đến nay ngươi là một người rất bình tĩnh cơ mà, sao lần này ngươi
lại mất bình tĩnh như vậy?"
"Ta tự nhận bản thân mình là một
người bình tĩnh, nhưng đó là những chuyện không liên quan đến ta. Hàn
Thông.... Bây giờ ta cần ngươi nên hiểu cho ta, ngươi nên đứng về phía
ta....." Chưa từng nghe thấy
Thu Hoằng tỷ dùng giọng đó để nói chuyện, không chỉ ôn nhu dịu dàng như
nước, mà trong đó còn đầy sự giẫy dụa và thống khổ, nghe thấy sự đau
thương trong lòng Thu Hoằng, vì thế nàng lao ra khỏi lều, lớn tiếng nói: "Muội đi cùng tỷ"
Hai người ở ngoài lều đều giật nảy người, lúc
này Chu Tĩnh Dương mới nhìn thấy rõ trên mặt Lưu Thu Hoằng còn có nước
mắt nữa, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tỷ ấy khóc, vội vàng chạy
tới lau khô nước mắt giúp nàng ấy.
"Tỷ Thu Hoằng, muội vào thành cùng tỷ, dù sao muội cũng không đợi nổi nữa, muốn chết thì cùng nhau chết"
Lưu Thu Hoằng nhìn vẻ mặt kiên quyết của nàng, ngược lại nín khóc mỉm cười: "Không phải từ trước tới giờ muội đều kiêng kị không nói mấy lời này
sao?"
Chu Tĩnh Dương vội vàng đưa tay che miệng mình lại, xấu hổi nói: "Muội sốt ruột quá nên quên mất"
Hàn Thông nhìn hai người phụ nữ, bất đắc dĩ thở dài: "Gặp phải phụ nữ bướng bỉnh, thật sự là giống như thư sinh gặp lính vậy, xem ra ta không ngăn
cản nổi hai người! Được rồi, ta đưa hai người vào thành, nhưng hai người ngoan ngoãn cái gì nhất nhất đều phải nghe lời ta nói đó"
"Được"
Nghe hai người phụ nữ trả lời vô cùng thẳng thắn, hắn lại cười khổ lắc đầu:
"Hi vọng sau này Mông Vương biết chuyện hắn sẽ không làm thịt ta"
Bọn họ vẫn tiến vào từ cổng phụ phía Tây Nam vào thành, Hàn Thông tìm một
chiếc xe ngựa để cho các nàng ngồi vào trong đó, còn bản thân mình lại
cải trang thành một người đánh xe.
Hai người phụ nữ lặng lẽ vén
màn xe lên một chút nhìn quang cảnh bên ngoài. Trên đường phố xem ra vô
cùng yên bình, những người trên đường vội vàng đi lại, không ai nói
chuyện với ai, cũng không nghe thấy bất kỳ một tin tức gì
"Xem ra hành tung của Mông Vương vẫn chưa bị bại lộ" Lưu Thu Hoằng thở nhẹ ra nói
Trong lòng Chu Tĩnh Dương cũng thoáng an tâm một chút
Hàn Thông không có đánh xe ngựa đến Lưu phủ ngay, mà lại tùy tiện đi lại
vòng quanh trong thành hơn một canh giờ, mới đi đến đối diện một quán
rượu gần Lưu phủ rồi dừng lại, nhỏ giọng nói với Thu Hoằng: "Hai người
đi vào quán ăn một chút gì đi, để ta đi xung quanh nhà người tìm hiểu
một chút"
Lưu Thu Hoằng đồng ý, kéo Chu Tĩnh Dương đi vào quán
rượu, tiểu nhị của quán rượu chạy ra chào đón hai người, dẫn hai người
tới một cái bàn trống không bên cạnh, Thu Hoằng cảm thấy lo lắng không
yên, lại chọn một bạn gần chỗ góc khuất.
Không nghĩ tới ông chủ
quán lại nhận ra nàng ấy, từ xa liền vội vàng chạy tới, cười nói: "Đại
tiểu thư cô trở về kinh thành từ bao giờ vậy? Không phải cô đến Thất Đài cùng với Mông Vương rồi hay soa?"
Trong lòng Lưu Thu Hoằng thầm kinh hãi, liếc mắt nhìn ông chủ quán ra hiệu: "Ta chỉ ngồi ở đây một chút, ông bận việc cứ làm đi"
Ông chủ quán cũng coi như là thông minh, lập tức hiểu ý, xoay người tránh đi.
Chu Tĩnh Dương nhỏ giọng căng thẳng nói: "Ông chủ
