ớ suy nghĩ, hắn nếu là Trụ vương, cậu nếu là Ðát Kỉ,
nhất định thiên hạ đại loạn, rốt cục hiểu được như thế nào là hồng nhan họa
thủy, ha ha, chỉ sợ là….”
“Cậu muốn chết phải không….” Đổng Vi Vi giả đánh Bạch
Mẫn một chút, chính mình cũng nhịn không được nở nụ cười, tiếp theo lời nói của
Bạch Mẫn, nói, “Tốt, ngày đó cậu không cần hắn, tớ xem như hắn là Trụ vương, dụ
hoặc hắn một chút, nhìn xem có thể hay không thu về mình dùng.”
Bạch Mẫn một bên cười một bên lắc đầu.
Đoạn Chi Sơn tâm tình tốt nhìn hai cô gái cười đến vui
vẻ này, có thể gặp được Bạch Mẫn, với hắn mà nói, là một chuyện rất may mắn, cô
gái đáng yêu chân thật như thế, là khả ngộ mà không thể cầu.
Nàng có lẽ bình thường, nhưng nàng thật sự là phong
phú.
Bên trong phủ Tứ thái tử, Lệ phi nhẹ nhàng đi vào,
nhìn Tư Mã Nhuệ im lặng, trong lòng chua xót, nam nhân này, nhẫn nại như thế,
vì sao, chỉ có nàng biết, Tư Mã Nhuệ võ công cực cao, nhưng bởi vì mệnh lệnh
của tổ mẫu, cho nên hắn trong lúc tinh thần bối rối mà trúng “độc”, ngoài ý
liệu của mọi người, hắn không nháo không tranh, thậm chí không có phản ứng gì,
cơm khó nhọc nuốt xuống, cứ một ngụm lại một ngụm cứng rắn nuốt xuống, đêm khó
nhọc nằm xuống giường, mở to mắt một đêm đến hừng đông, cứ như vậy chịu đựng
một ngày lại một ngày, chịu đựng dung nhan tiều tụy, chỉ là vì một sự kiện: Một
người tâm đã muốn chết!
Mộ Dung Phong rời đi, chẳng khác nào, Tư Mã Nhuệ chính
là một cái xác không hồn, hắn chính là dùng biện pháp im lặng bình thường làm
cho chính mình rời đi, đến một cái thế giới khác đi làm bạn với Mộ Dung Phong.
“Tội gì, Tư Mã Nhuệ, như vậy, Mộ Dung Phong cũng sẽ
không cảm thấy vui vẻ, nếu nàng ở dưới cửu tuyền có biết, nhất định sẽ không
vui .” Lệ phi không biết khuyên giải như thế nào, Tư Mã Nhuệ hiện tại, sợ là
lời nói của ai cũng nghe không vào, nếu tâm đã muốn chết, thần tiên cũng không
thể làm được gì.
“Ta, chính là muốn biết, nàng hiện tại được không, lạnh
hay không lạnh, có đói bụng không.” Tư Mã Nhuệ ngồi im lặng trong phòng, biểu
tình cùng ngôn ngữ đều là lẳng lặng, lộ ra vẻ lạnh lùng, đần độn cùng bất đắc
dĩ, “So với ở trong này vô dụng chờ đợi, đến không bằng đến địa phương mà nàng
đi xem nàng như thế nào còn tốt hơn”
Lệ phi bất lực lắc lắc đầu, “Ngươi cho là ngươi đi
xuống cửu tuyền là có thể nhìn thấy Mộ Dung Phong?”
“Đây là phương pháp duy nhất để ta có thể nhìn thấy
nàng.” Tư Mã Nhuệ mặt không chút thay đổi nói, “Nếu ngươi muốn dùng dược, xin
mời nhanh một chút. Không cần đứng ở chỗ này dài dòng, ta chỉ muốn một người im
lặng ngốc, bất luận kẻ nào ở trước mặt ta đều là chán ghét quấy rầy.”
Lệ phi thở dài, kỳ thật hiện tại không cần dùng dược,
đối với việc hạn chế hành động của Tư Mã Nhuệ mà nói, đều là không cần.
Tư Mã Nhuệ căn bản là không tính rời đi gian phòng
này, hắn thầm nghĩ cứ như vậy chết ở chỗ này, nơi này là nơi Mộ Dung Phong duy
nhất ở qua, nếu hồn phách trở về, cũng chỉ có thể đến nơi này. hít thở không
khí trong trẻo nhưng lạnh lùng mang hương vị mùa thu, tựa hồ có thể mơ hồ ngửi
được hơi thở của Mộ Dung Phong thản nhiên, ấm áp, nhẵn nhụi.
“Ngươi vì sao nhất định phải như thế?” Lệ phi khổ sở
nhìn Tư Mã Nhuệ, “Ngươi có thể thử đi thích một người khác, lúc đến đây ta
dường như thấy một vị nữ tử đứng ở cửa, người đến cũng thanh tú văn tĩnh, nghe
Yên Ngọc nói, là người mới Ngụy đại nhân hiến cho ngươi, không bằng thử đi nhận
một chút, có lẽ có thể quên Mộ Dung Phong, thời gian qua đi, sự tình liền phai
nhạt.”
Tư Mã Nhuệ không hề mở miệng nói gì.
“Biết ngươi không thích nghe, nhưng là, người còn
sống, sao có thể được mọi chuyện như ý, nay, Mộ Dung Phong đi, không có khả
năng trở về, ngươi cũng rõ ràng, nàng vừa đi đã là không có khả năng còn sống,
làm gì phải như vậy, đến không bằng vui vẻ một chút mà sống, nói không chừng
hoàn hảo. Liền như ta, căn bản là không thích phụ vương ngươi, nhưng là vì dân
chúng Ô Mông quốc, ta cũng phải gả cho, ngươi xem ta vẫn sống được có phải
không?” Lệ phi chậm rãi nói, “Có đôi khi, việc ngươi có thể làm chỉ có thể là
khó xử chính mình.”
Ánh mắt Tư Mã Nhuệ mơ hồ đi đến một địa phương xa xôi,
không chịu trở về.
Lệ phi lẳng lặng tiêu sái đến trước mặt Tư Mã Nhuệ,
gần đến nỗi có thể nghe được hơi thở, nhìn mặt Tư Mã Nhuệ, lẳng lặng nói: “Tư
Mã Nhuệ, trong lòng ngươi chẳng lẽ sẽ không thể lại yêu thương một người khác
sao?”
Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng kiên quyết lắc lắc đầu.
“Trong lòng ta ngươi là duy nhất, trong lòng
ngươi ta lại một chút dấu vết cũng không có.” Lệ phi cười khổ một chút, “Nói
thật, ta tình nguyện lúc ấy bị Tư Mã Cường bắt cóc là ta, mà không phải Mộ Dung
Phong, tối thiểu như vậy, trong lòng ngươi còn có chút dấu vết của Nhã Lệ ta.”
“Không có nếu như, nếu là như thế, ta tình nguyện nhảy
lên xe ngựa theo Phong nhi cùng đi .” Tư Mã Nhuệ mệt mỏi, thản nhiên nói,
“Không cần thích ta, trong lòng ta thật sự đã muốn không bỏ xuống được một
người, từ một khắc kia ta bắt đầu chân chính nhìn đến Phong nhi, tâm của ta đã
có chủ nhân, rốt cuộc không thể t
