ãi nói, “Mộ Dung Phong gặp qua ngài.”
“Ngài?” Tư Mã Nhuệ nhíu mày một chút, có chút khó hiểu
hỏi, “Ngươi đây là dùng cái loại xưng hô gì?”
Mộ Dung phong ý không vui nói: “Vậy ngài nói ta phải
xưng hô ngài như thế nào?”
“Lá gan không nhỏ, còn dám tự xưng ‘ta’. Ở trước mặt
ta, ngươi bất quá chỉ là một nô tài.” Tư Mã Nhuệ lạnh lùng nói.
Mộ Dung Phong nhìn Tư Mã Nhuệ, một ngày một đêm mỏi
mệt này đã làm cho nàng không còn tư duy thanh tỉnh, thật giống như lúc nàng
làm Bạch Mẫn, nàng thầm nghĩ im lặng nghỉ ngơi, không bị người khác quấy rầy,
Tư Mã Nhuệ này, nếu đã không thương nàng, vì sao còn muốn tra tấn nàng như thế.
“Mộ Dung Phong muốn hỏi ngài, phải xưng hô ngài như thế nào? Tên của ngài Mộ
Dung Phong không thể thẳng hô, ngài là Thái tử sắp đăng cơ, xưng hô Thái tử không
ổn, xưng hô Hoàng thượng thì quá sớm, cho nên nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có ‘Ngài’
là thích hợp nhất. Phiền toái ngài nếu không có việc gì thì có thể đi nghỉ,
ngài nếu nói Mộ Dung Phong dụ hoặc ngài, vậy ngài không nên đứng ở trước mặt Mộ
Dung Phong, miễn cho lại khiến Mộ Dung Phong gánh vác tội danh thật to là dụ
hoặc ngài.”
Tư Mã Nhuệ lăng lăng nhìn nữ nhân kêu Mộ Dung Phong ở
trước mặt này, vẻ mặt mệt mỏi, trong ánh mắt còn cất giấu một chút u buồn cùng
đau thương, lại dám cùng hắn giằng co như thế.
“Ngươi thân là tội thần chi nữ, cũng dám dùng loại
khẩu khí này cùng ta nói chuyện, khó trách tổ mẫu luôn luôn cảnh cáo ta phải
cẩn thận đề phòng ngươi.” Tư Mã Nhuệ trào phúng nói.
Đứng ở phía sau Tư Mã Nhuệ, Tiểu Đức tử lặng lẽ cúi
đầu, trong lòng lo lắng cho Mộ Dung Phong, hắn biết Tư Mã Nhuệ hiện tại, uống
xong dược của Lệ phi nương nương, ở Bình Dương cung ngủ một ngày, sau khi tỉnh
lại liền khôi phục thành bộ dáng trước kia, trừ bỏ quên đi một đoạn thời gian
cùng Mộ Dung Phong, những cái khác hắn đại khái đều còn nhớ rõ. Hiện tại, hắn
căn bản không nhớ rõ Mộ Dung Phong là nữ nhân hắn yêu sâu đậm nhất.
“Mộ Dung Phong quả thật là tội thần chi nữ, điểm này
Mộ Dung Phong không phủ nhận, Mộ Dung Phong cũng biết phụ thân phạm vào đại sai
không thể tha thứ, nhưng mà, chẳng lẽ Hoàng Thượng vốn không có sai sao? Nếu
không có hành vi của Hoàng Thượng lúc đó, làm sao tới bi kịch hiện tại?” Mộ
Dung Phong lẳng lặng nói, mưa từ trên mặt nàng chảy xuống, đôi mắt thâm thúy
như biển.
Tư Mã Nhuệ nhíu mày một chút, lạnh lùng nói: “Muốn
chết sao!”
Mộ Dung Phong thở dài, nam nhân thực vô tình, yêu
chính là yêu, không thương chính là không thương, Tư Mã Nhuệ này thay đổi so
với thời tiết còn nhanh hơn. Rốt cuộc ở Bình Dương cung đã xảy ra chuyện gì?
Làm cho hắn đột nhiên trở nên lãnh khốc vô tình như thế.
Tư Mã Nhuệ nhìn vẻ mặt Mộ Dung Phong biểu tình không
sao cả, cúi đầu tiếp tục công việc quét dọn của chính mình, dường như trước mặt
không có hắn vậy. “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ không giết ngươi?!”
“Tin tưởng, ngài nếu là giận, nhất định sẽ giết người
trước mặt ngài này.” Mộ Dung Phong cũng không ngẩng đầu lên, đạm mạc nói, “Bất
quá, nếu ngài đêm nay không giết, phiền toái ngài mang quốc sự của ngài đi,
miễn cho đêm nay người trước mặt ngài này không thể ngủ được. Mộ Dung Phong
cũng không muốn cả đêm đều ở chỗ này quét lá rụng, tối hôm qua đã phải thu thập
dọn dẹp nguyên một đêm trắng, hôm nay rất muốn có thể ngủ một giấc thật ngon.”
“Nếu ta hiện tại sẽ giết ngươi thì sao?” Tư Mã Nhuệ
quả thực là dở khóc dở cười.
“Vậy thì hiện tại sẽ không quét.” Mộ Dung Phong ngẩng
đầu lên lẳng lặng nhìn, “Vấn đề đơn giản như vậy ngài cũng phải hỏi sao?”
Tư Mã Nhuệ lăng lăng nhìn nữ nhân trước mặt, nói không
ra lời.
Tiểu Đức tử trong đầu giống như thực lo lắng, không
biết Tư Mã Nhuệ sẽ làm ra chuyện gì, nếu thực sự giết Mộ Dung Phong, Mộ Dung
Phong thật sự là rất đáng thương .
Nhìn theo Tư Mã Nhuệ tức giận vù vù rời đi, Mộ Dung
Phong đột nhiên rơi lệ không ngừng, lời nói của lão nam nhân gầy kia rõ ràng
vang ở bên tai, “Nếu cô thật sự đi trở về, chỉ sợ còn có một kiếp, không biết
cô phải ứng phó như thế nào, chỉ sợ tại cái thời điểm kia, cô muốn trở về cũng
là không thể. Hiện tại có người yêu cô, nếu cô cùng với người này, kiếp này sẽ
chung sống vui vẻ, vì cái gì nhất định phải trở lại cái địa phương kia, để cho
cảm tình tra tấn thống khổ không chịu nổi? Nếu đến lúc đó người kia thay đổi
tâm, cô phải làm như thế nào? người ở hiện tại này tuy rằng không phải là tốt
nhất, nhưng đối với cô coi như là thiệt tình thực lòng, ngay cả có chút khúc
mắc, so với việc trở về vẫn còn tốt hơn, nơi này tốt xấu còn có bằng hữu, tới
nơi kia, nếu xảy ra chuyện, phải một mình chống đỡ, sợ là cô chống không được,
chỉ sợ là phụ lại tấm lòng người kiếp này, lại trao lầm tình cho người nọ, làm
gì như thế!”
Nàng đột nhiên phi thường tưởng niệm Đổng Vi Vi.
Không biết Đoạn Chi Sơn hiện tại như thế nào?
Nay gặp phải loại tình huống này, chính mình có thể
chống đỡ được hay không? Đột nhiên, Tư Mã Nhuệ giống như thay đổi thành một
người khác, chính mình phải làm như thế nào? Hiện tại không có bất luận người
nào để có thể dựa vào c