rõ đâu là đường nữa rồi. Bình thường vốn chỉ mình chúng ta lui
tới, ngoại nhân như thái giám cùng nô tỳ rất ít khi bén mảng, bây giờ muốn tẩy
rửa chỗ ấy cũng thực là phiền toái. Nên tìm người quét tước đi thôi.”
Tư Mã Minh Lãng không tiếp lời bởi hắn chẳng mảy may
hứng thú với chủ đề này. Hắn chỉ đang suy nghĩ miên man tự hỏi Mộ Dung Phong
làm thế nào sống nổi ở cái nơi tồi tàn kia? Hôm nay hắn sẽ phái thái giám đưa
ít vật dụng tới cho nàng. Mẫu hậu cũng chỉ bất đắc dĩ mới làm vậy đương nhiên
sẽ mắt nhắm mắt mở xem như không nhìn thấy.
Tư Mã Nhuệ đột nhiên đề xuất: “Còn nữa, hôm qua con có
gặp Mộ Dung Phong, chính là tam nữ nhi của kẻ phạm đại sai Mộ Dung Thanh Lương.
Chi bằng chúng ta phái nàng đi dọn dẹp.”
Hoàng hậu vừa vặn tiến vào lọt tai câu ấy đầu cũng ong
lên. Xem ra thuốc của Lệ phi thực sự công hiệu có thể làm Tư Mã Nhuệ hoàn toàn
quên mất Mộ Dung Phong. Hơn nữa ngay cả thái độ cùng cách cư xử của Tư Mã Nhuệ
cũng biến đổi rồi, thật giống với bộ dáng bất hảo bá đạo của hắn trước khi quen
biết Mộ Dung Phong, thậm chí còn lãnh khốc tàn nhẫn hơn. Cho dù hắn không thích
Mộ Dung Phong đi chăng nữa nhưng nhìn thấy dung nhan thanh tú cùng khí chất của
Mộ Dung Phong ít nhất hắn cũng phải có ý thương hương tiếc ngọc mới phải? Thế
nhưng nghe ngữ khí của hắn hình như một chút cũng không hề.
Thái hậu cũng hơi sửng sốt, thản nhiên phán: “Vậy cũng
được. Tiểu Đức tử ngươi lập tức đi truyền chỉ phái Mộ Dung Phong đến dọn dẹp
Noãn Ngọc các.”
“Mẫu hậu, thời tiết như vậy người bảo làm sao dọn dẹp
được?” Tư Mã Minh Lãng bất mãn phản đối, “Đợi hết mưa rồi hẵng bàn tới. Lá cây
rơi dày như vậy, phía dưới hẳn mọc lên rất nhiều rêu mốc. Phong nhi chỉ là một
nữ tử nhu nhược, người làm thế không phải đang cố ý làm khó nàng sao? Nhuệ nhi,
Mộ Dung Phong tuy là tội thần chi nữ nhưng việc Mộ Dung Thanh Lương làm cùng
nàng có quan hệ gì. Ngươi sao có thể lôi chuyện đó ra trừng phạt nàng? Đã như
vậy sao ngươi không ban nàng tội chết luôn đi.”
“Hoàng thúc, Uyển Lộ thấy người nói vậy không đúng
rồi.” Mạnh Uyển Lộ xen ngang, “Nếu tổ mẫu và thái tử đều nói vậy, bọn họ tự
nhiên có đạo lý của bọn họ. Mộ Dung Thanh Lương phạm tội tày trời như vậy, nữ
nhi của hắn đương nhiên là cũng nên chịu phạt.”
Tư Mã Minh Lãng đến mi mắt cũng không nâng chỉ lạnh
lùng đáp trả: “Nếu đã nói vậy dựa theo tổ huấn ngươi cũng không được phép gả
vào hoàng cung. Nhưng sau rốt lại được gả cho hoàng đế tương lai, ba ngày nữa
sẽ đăng cơ làm hoàng thượng. Ngươi còn muốn leo lên ngôi hậu sao ngươi chẳng
hỏi tổ mẫu ngươi xem năm đó tiên hoàng đã nói những gì? Còn nữa, hai chữ hoàng
thúc kia ngươi có thể kêu sao!”
Mặt Mạnh Uyển Lộ đỏ ửng lên nhìn Tư Mã Nhuệ cầu cứu.
“Hoàng thúc, Uyển Lộ không cố ý, chỉ lỡ lời thôi. Nàng
tuy là tiểu bối nhưng nay đã theo con cũng nên xưng hô theo con chứ.” Tư Mã
Nhuệ mỉm cười giải thích.
Tư Mã Minh Lãng trầm mặt lạnh lùng, “Ta cùng mẫu hậu
còn nhớ rất rõ lúc xảy ra chuyện này. Phụ hoàng từng nói không cho phép tỷ tỷ
tái nhập cung, cũng không cho phép hậu nhân của nàng cùng người trong hoàng tộc
có liên hệ gì, thậm chí cũng không cho phép tỷ đệ có tình nghĩa gì. Tư Mã Tĩnh
Nghi chính là Tư Mã Tĩnh Nghi vĩnh viễn là người Mạnh phủ. Ngươi lại dám cho
phép cháu gái bà ta nhập cung, lại còn gả cho người đáng lẽ nàng phải gọi là
thúc thúc, như vậy không phải đáng chê cười sao?”
Thái hậu cũng đỏ mặt tía tai, đều là sơ sót của bà,
chỉ có thể sượng mặt oán hận nói: “Ngươi không cần cố ý cùng ta đối nghịch. Ta
là người nói được làm được.”
“Không phải là muốn ban tử cho Phong nhi sao?” Tư Mã
Minh Lãng lạnh giọng, “Nếu đã vậy vì hoàng quyền mà hy sinh nàng chi bằng ban
tử cho nàng đi. Sống như vậy còn không bằng chết cho sạch sẽ. Đã vậy nếu người
không ban cho nàng cái chết, con sẽ ban cho nàng một đao, ít nhất nàng cũng
được thanh tĩnh.”
“Hoàng thúc, nghe ra người rất có hảo cảm với Mộ Dung
Phong kia.Người không nghĩ xem vì sao con chán ghét nàng ta? Xem ra chú cháu ta
cũng có lúc bất đồng quan điểm.” Tư Mã Nhuệ cười đùa, “Hôm qua gặp nàng quả
thực dung nhan không tầm thường đáng tiếc trời sinh là một nữ tử tính tình
không thuần khiết. Nếu không cũng thật đáng thương.”
“Ta nào biết vì sao.” Tư Mã Minh Lãng thở phì phì,
«Không phải là ngươi trúng tà, chính ta mới là người trúng tà.»
Tư Mã Nhuệ sửng sốt, kinh ngạc nói: “Nhuệ nhi chỉ là
cùng hoàng thúc đùa một chút, người vì sao tức giận thành bộ dáng như thế, nếu
là người cảm thấy không ổn, vậy thì nói sau. Ai, Tiểu Đức tử đâu? Chẳng lẽ là
đã đi truyền chỉ rồi sao? Tiểu tử này đi đứng thật nhanh nhẹn lưu loát, tổ mẫu,
không bằng thưởng cho con đi.”
“Nếu con thích, liền cho con.” Thái Hậu mỉm cười nói,
không hề nhìn Tư Mã Minh Lãng, trong lòng có chút bất an, trước mắt Tư Mã Nhuệ
như vậy, thật sự là không cần lo lắng Mộ Dung Phong sẽ lại được sủng ái, nhưng,
cứ tiếp tục như thế, có lẽ chính theo như lời Tư Mã Minh Lãng, Mộ Dung Phong sẽ
thực sự là sống không bằng chết, chính mình có phải hay không đã làm có chút
quá mức?