i. Một anh chàng đáng ghét nào đó chắc chắn đã gọi cho tôi vào cuối tuần
khi tôi không kiểm tiền được. Tiền bạc của tôi phụ thuộc vào Les, gã đàn ông
quan trong trong cuộc đời tôi, tên đồng nghiệp đáng ghét nhất trong số sáu tầng
chứa toàn những kẻ đáng ghét như vậy. Tôi nhập mật khẩu, chờ đợi…
"Bạn có
một tin nhắn mới của một người ngoài công ty. Tin nhắn đến vào lúc bảy giờ bốn
mươi hai phúc sáng nay…" giọng nói ghi âm thông báo. Tôi ghét cả người phụ
nữ trả lời tự động đó. Cô ta chỉ toàn mang lại tin xấu và thông báo bằng cái
giọng vui tươi hớn hở. Bọn họ nên chỉnh lại cái giọng ghi âm đó trong các công
ty luật đi thôi, sao cho nghe ủ ê hơn, "Ừ-ờ" – nói trên nền nhạc báo
hiệu điềm xấu của phin Jaws – "bạn có bốn tin nhắn mới…"
Lần này thì là
gì không biết? tôi nhủ thầm khi nhấn nút nghe
"Chào
Rachel… Là tôi… Dex đây… Ngày hôm qua tôi đã định gọi cho cô để nói về chuyện
tối hôm thứ Bảy, nhưng mà … tôi không thể. Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện đó,
cô thấy sao? Cứ gọi tôi khi nào cô có thể nhé. Cà ngày hôm nay tôi sẽ
chờ."
Tim tôi chùng
xuống. Sao anh ta không chịu chấp nhận cách né trách cũ rích mà có lợi, lờ nó
đi, không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa? Tôi định sẽ làm thế mà. Chả trách tôi
lại ghét công việc của mình; tôi là một luật sư ghét phải đối chất. Tôi cần cây
bút lên, gõ vào mép bàn. Trong đầu tôi nghe thấy tiếng mẹ bảo không được gõ
bút. Tôi bèn đặt chiếc bút xuống, mắt nhìn chằm chằm vào ánh sáng đang nhấp
nháy. Người phụ nữ đó yêu cầu tôi phải quyết định xem phải làm gì với tin nhắn
này – tôi phải nghe lại, lưu vào máy, hoặc là xóa đi.
Anh ta muốn nói
gì mới được chứ? Có gì để mà nói đâu nào? Tôi ấn nút nghe lại, chờ đợi những
câu trả lời đến với mình khi nghe ngữ điệu giọng nói của anh ta. Nhưng anh ta
chẳng tiết lộ cho tôi điều gì hết. Tôi cứ nghe đi nghe lại cho đến khi giọng
nói bắt đầu trở nên méo mó, giống như một từ bỗng thay đổi khi bạn lặp lại từ
đó nhiều lần. Trứng, trứng, trứng, trứng. Đó từng là món tôi ưa thích. Tôi cứ
nói đi nói lại mãi cho đến khi dường như là tôi đã gọi cái món vàng vàng định
ăn sáng đó bằng một từ sai hoàn toàn.
Tôi nghe Dex
nói thêm một lần cuối cùng trước khi xóa tin nhắn của anh ta. Giọng anh ta nghe
hoàn toàn khác. Điều đó cũng hợp lý, bởi xét về vài mặt nào đó thì anh ta là
người khác biệt. Cả hai chúng tôi đều thế. Vì cho dù tôi có cố không nghĩ đến
chuyện đã xảy ra, cho dù Dex bỏ qua Sự Cố đó sau một cú điện thoại ngượng nghịu
qua l chúng tôi vẫn sẽ mãi nằm trong Danh sách của nhau – cái danh sách ai ai
cũng có, dù được ghi lại trong một cuốn sổ gáy xoắn bí mật hay khắc vào tâm
khảm. Dù nó có ngắn hay dài. Dù có xếp theo trình tự xuất hiện hay theo mức độ
quan trọng. Dù có đủ cả họ, tên và tên đệm hay chỉ là vài dòng miêu tả ngoại
hình, như cái Danh sách của Darcy: "Delta Sig với cơ bả vai đẹp chết
người…"
Dex nằm trong
Danh sách điều tốt đẹp của tôi. Đột nhiên tôi vô tình nhớ lại lúc chúng tôi
trên giường với nhau. Trong những khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh ta chỉ là Dex
thôi – chẳng có liên quan gì tới Darcy cả. Đã từ rất lâu rồi, anh ta không còn
là người như vậy. Anh ta không còn như thế kể từ cái ngày tôi giới thiệu hai
người bọn họ với nhau.
Tôi gặp Dex khi
học năm thứ nhất ở trường luật của Đại Học New York. Khác với phần lớn sinh
viên luật, những người sau khi học xong đại học thì học tiếp luôn khi không
nghĩ được việc gì khá khẩm hơn để làm với tờ bảng điểm đại học thuộc hạng xuất
sắc trong tay, Dex Thaler già dặn hơn, nhiều kinh nghiệm sống hơn. Trước đó anh
ta làm công việc phân tích nghiên cứu cho công ty Goldman Sachs, hất luôn cơ
hội thực tập hè tám tiếng mỗi ngày và công việc văn phòng trực điện thoại kiêm
ghi sổ sách của tôi. Anh ta tự tin, điềm đạm và đẹp trai đến mức không nhìn anh
ta chằm chằm cũng là việc khó. Tôi tin chắc rồi anh ta cũng sẽ trở thành Doug
Jackson và Blaine Conner của trường luật cho xem. Đúng như thế thật, chúng tôi
mới chỉ bước vào tuần học đầu tiên thì những lời bàn tán về Dexter bắt đầu rộn
lên, phụ nữ dòm ngó tình trạng yêu đương của anh ta, để ý xem ngón áp út bên
tay trái của anh ta đeo gì chưa, hoặc là lo lắng rằng anh ta ăn mặc quá đàng
hoàng, quá đẹp trai, không thể là đàn ông trăm phần trăm được.
Nhưng tôi thẳng
thừng loại Dex luôn, thuyết phục bản thân mình rằng vẻ ngoài hoàn hảo của anh
ta chán chết. May là tôi đã có quan điểm như vậy, vì tôi cũng biết anh ta quá
tầm với của mình rồi. (Tôi ghét kiểu nói đó, ghét cả điều mà ai cũng nghĩ, rằng
người ta chọn người yêu toàn dựa vào hình thức bên ngoài là chính, nhưng khi
nhìn quanh thì thấy cũng khó mà chối bỏ được nguyên tắc đó – những người yêu
nhau nói chung thường giống nhau về mức độ hấp dẫn, nếu không như vậy thì điều
đó đáng phải chú ý). Vả lại, tôi đi vay ba ngàn đô la mỗi năm có phải để tìm
được một anh bạn trai đâu.
Trên thực tế,
có lẽ tôi đã trải qua ba năm học mà không nói chuyện với anh ta, nhưng chúng
tôi ngẫu nhiên lại ngồi cạnh nhau trong lớp học môn Luật Bồi thường,