lên thấy rõ. Những đứa còn lại trong số chúng tôi chắc sẽ chỉ làm theo
và trả lại tờ báo, vật đó chỉ là thứ đạo cụ trong câu hỏi của ông Zigman mà
thôi.
"Cậu không
muốn?" ông Zigman ngẩng cao đầu lên.
"Đúng vậy.
Bên trong đó có thể giấu thuốc nổ lắm chứ."
Một nửa lớp há
hốc miệng, nửa còn lại thì cười khẩy. Rõ ràng ông Zigman có vài chiêu bí mật,
một cách để lật lại Dex. Nhưng Dex đã không bị rơi vào bẫy. Ông Zigman bực bội
thấy rõ.
"Cứ giả sử
là cậu có đồng ý trả lại tờ báo cho tôi, và trong đó đúng là có một thanh thuốc
nổ, và nó làm cho cậu bị thương thật. Thế thì sao, cậu Thaler?"
"Thế thì
em sẽ kiện thầy, và rất có thể em sẽ thắng."
"Vậy khoản
tiền bồi thường đó có giống với lý do thẩm phán Cordozo đưa ra trong phán quyết
của bên đa số không?"
"Không.
Không giống".
" thế à?
Sao lại không?"
"Vì em
kiện thầy vì tội cố ý gây thương tích, còn ông Cardozo thì nói về tội bất cẩn,
đúng vậy không ạ?" Dex lên giọng cho hợp với giọng ông Zigman.
Tôi nghĩ là
mình nín cả thở lúc ông ấn hai lòng bàn tay vào nhau, đưa lại gần ngực một cách
ngay nhắn như thể ông ta đang cầu nguyện vậy. "Tôi hỏi những câu này với
cả lớp. Như thế được chứ, cậu Thaler?"
Dex nhún vai
như thể nói rằng: thầy cứ việc, chẳng ảnh hưởng gì đến em.
"Vậy, giả
sử rằng tôi vô tình làm rơi tờ báo xuống bàn cậu, cậu đem trả lại và bị thương.
Vậy ông Cardozo có cho cậu hưởng đầy đủ khoản bồi thường không?"
"Chắc chắn
rồi."
"Tại
sao?"
Dex thở dài chỉ
để thấy rằng bài này đã khiến anh ta phát chán, rồi nói nhanh và rõ ràng,
"Bởi vì hoàn toàn có thể dự đoán trước được chất nổ đó sẽ làm em bị
thương. Việc thầy làm rơi tờ báo có chứa chất nổ vào không gian cá nhân của em
đã vi phạm quyền được bảo vệ về mặt luật pháp. Hành động bất cẩn của thầy gây
ra một mối nguy hiểm dễ thấy, xét theo mức độ cẩn trọng thông thường."
Tôi đọc những
phần đã đánh dấu trong sách mình. Dex đã trích dẫn nguyên văn phần nói về ý
kiến của ông Cardozo mà chẳng cần liếc vào sách hay mẩu giấy nào. Cả lớp hoàn
toàn bị thu hút – chưa ai làm tốt được như thế, và chắc chắc lại càng không khi
có ông Zigman đang đứng lù lù trước mặt..
"Và nếu cô
Myers khởi kiện," ông Zigman nói, trỏ vào Julie Myers đang run rẩy ngồi ở
phía bên kia lớp, nạn nhân của ông ta ngày hôm trước. "Cô ấy có được nhận
tiền bồi thường không?"
"Xét theo
tuyên bố của ông Cardozo hay theo lời phản bác của thẩm phán Andrews ạ?"
"Theo
Andrews. Vì đó là ý kiến của cậu mà."
"Có ạ.
Trước toàn thể thế giới này, mỗi người đều có trách nhiệm kiềm chế những hành
động đe dọa một cách vô lý đến sự an toàn của những người khác," Dex nói,
lại một câu trích dẫn ngay trong lời phản bác.
Chuyện cứ thế
tiếp tục trong suốt thời gian còn lại, Dex phân biệt những điểm nhỏ nhặt trong
sự việc đã bị thay đổi, không hề nao núng, luôn luôn trả lời một cách quyết
đoán.
Và đến cuối
giờ, ông Zigman thực sự đã nói, "Rất tốt, cậu Thaler."
Đó là chuyện
lần đầu tiên xảy ra.
Tôi rời lớp
học, cảm thấy thật sung sướng. Dex đã giành lại thắng lợi cho tất cả chúng tôi.
Câu chuyện lan ra khắp trong bọn sinh viên năm thứ nhất, kiếm cho anh ta thêm
nhiều điểm nữa trong mắt bọn con gái, những người từ lâu rồi đã tin chắc rằng
anh ta vẫn chưa có một ai cả.
Tôi cũng đã kể
cho Darcy nghe chuyện đó. Cô ấy chuyển đến New York gần như cùng lúc với tôi,
chỉ có điều, trong hoàn cảnh khác một trời một vực. Tôi đến đó để học làm luật
sư; cô ấy đến mà chẳng có nghề ngỗng, chẳng có kế hoạch hay tiền bạc rủng rỉnh.
Tôi để cho cô ấy ngủ trên chiếc đệm gấp trong phòng mình ở ký túc xá cho đến
khi cô ấy tìm được vài người khác ở chung – đó là ba nữ tiếp viên của hãng hàng
không American Airlines đang tìm thêm một người nữa ở cùng trong căn phòng nhỏ
ngăn ra để ở. Cô ấy vay tiền bố mẹ để thuê nhà trong khi tìm việc làm, cuối
cùng cũng kiếm được một chân Bartender ở quán bar Monkey. Trong suốt những năm
chúng tôi làm bạn, đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống của
mình trong khi so sánh với cô ấy. Tôi thì cũng nghèo, như cô ấy thôi, nhưng ít
ra thì tôi còn có một kế hoạch. Viễn cảnh tương lai của Darcy xem ra chẳng mấy
tươi đẹp khi điểm trung bình chung toàn khóa học của cô ấy ở Đại Học Indiana
chỉ có 2,9, hạng trung bình khá.
"Cậu may
mắn thật đấy," Darcy rên rỉ trong lúc tôi đang cố gắng học.
Không, may mắn
toàn là của cậu hết rồi, tôi thầm nghĩ. May mắn là khi mua vé số rồi reo lên
sung sướng khi đã trúng và trở nên giàu sụ. Đời tôi chẳng có gì gọi là may mắn
hết – tất cả đều do làm việc chăm chỉ, do mỗi ngày lại phải cố gắng nhiều hơn
thôi. Nhưng dĩ nhiên là tôi không bao giờ nói vậy. Tôi chỉ bảo với cô ấy rằng
rồi mọi chuyện sẽ trở nên tươi sáng với cô ấy nha
Và đúng như thế thật. Khoảng hai tuần sau đó, một người đàn ông bước vào quán Monkey với dáng vẻ đĩnh đạc, gọi một cốc rượu whisky chua, và bắt đầu tán tỉnh Darcy. Đến lúc uống xong, ông ta đã kịp hứa sẽ cho cô ấy một việc làm ở một trong những công ty PR hàng đầu ở Mahattan. Ông ta nói cô ấy cứ đến để phỏ
