ôn luôn gìn giữ.
Lý Vân Thâm tức giận vì bị Lâm Mặc chống cự, giận giữ nói: “Mụ vợ thối đó làm
sao biết tôi ở đây được, chiều nay mụ ta đã lên máy bay sang Mỹ rồi.Tôi mong
cho máy bay rơi từ trên trời xuống cho mụ ta chết đi. Hừ, mụ ta ngoài việc
dương oai múa võ trước mặt tôi không được việc gì khác, luôn coi tôi như một
con chó đi theo mụ ta để làm mụ ta vui.”
Lâm Mặc giãy giụa, tay phải cố gắng mở ba lô, không để cho Lý Vân Thâm đang có
những hành động điên cuồng có thể làm tắt điện thoại.
Có lẽ cần phải kiên trì một lúc nữa, kiên trì một lúc nữa cô có thể được an
toàn.
Nhưng vì sao? Vì sao họ vẫn chưa đến?
Con thú Lý Vân Thâm vẫn tiếp tục, vừa chửi vợ ông ta vừa động tay động chân với
Lâm Mặc.
Rõ ràng cơ thể gầy yếu của Lâm Mặc không phải là đối thủ của ông ta, những cố
gắng chống đỡ của cô không mang lại một chút hiệu quả nào. Trái tim cô tự nhiên
trở nên trống rỗng, dần dần cô không chống cự nữa, mắt bắt đầu mờ đi.
Trong mắt cô đột nhiên xuất hiện một người. Anh nhìn cô với ánh mắt nồng cháy,
cẩn thận chạm vào da thịt cô, hôn lên khắp người cô, dịu dàng và ấm áp, trong
lòng cô như nổi sóng, cô nghe thấy anh nói: “Anh có thể…”
Câu nói đó vẫn chưa dứt, đột nhiên có một tiếng động lớn khiến cô bừng tỉnh.
Cô cảm thấy sức nặng đè trên người mình biến mất, cô vội vàng chỉnh sửa lại
quần áo.
Quay lại, cô thấy một người phụ nữ xinh đẹp đi cùng một nhóm đàn ông mặc âu
phục đứng ở cửa đang nhìn hai người.
“Bốp”, người phụ nữ xinh đẹp đó đưa tay tát Lý Vân Thâm, cô ta không nói gì, ra
hiệu cho những người mặc đồ đen phía sau giữ chặt Lý Vân Thâm không để cho ông
ta động đậy.
Cô ta bước đến trước mặt Lâm Mặc, không hề bộc lộ bất kỳ cảm xúc gì, “Chính cô
là người gọi điện thoại cho tôi?”
Lâm Mặc thu người trong ghế sô pha, kinh hoàng gật đầu.
“Vợ của anh, em phải tin anh, người phụ nữ này quyến rũ anh, cô ta nói đến gặp
anh để bàn công việc, sau đó lại cho thuốc vào trong rượu vang, vợ của anh, anh
không thể có lỗi với em, hãy tin anh.” Toàn thân Lý Vân Thâm không thể động đậy
trừ cái mồm của ông ta.
“Anh ngậm miệng cho tôi.” Người phụ nữ vừa nói xong, ngay lập tức những người
mặc đồ đen bịt miệng Lý Vân Thâm lại.
“Điều kiện gì?” Người phụ nữ hỏi Lâm Mặc.
“Tờ báo, đóng cửa tờ báo.” Cô thấy Lý Vân Thâm trừng mắt nhìn cô đầy phẫn uất.
“Được.” Người phụ nữ trả lời một cách dứt khoát, không để ý đến cô nữa, dẫn đầu
những người mặc đồ đen áp giải chồng cô ta rời khỏi tòa biệt thự.
Lâm Mặc vẫn ngồi thu mình ở chỗ cũ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi từ
chiều đến tối, trời đang nắng đẹp bỗng nhiên mưa bão.
Cô bước vào trong làn mưa, muốn nhờ nước mưa gột sạch những dấu tích mà Lý Vân
Thâm còn lưu lại trên cơ thể cô. Thân thể cô chỉ thuộc về một người, cô phải
giữ gìn cho tới khi chết.
Album đầu tiên của Secret chính thức được phát hành một cách thuận lợi mà không
chịu ảnh hưởng gì bởi vết thương trên đầu gối Bách Vũ Trạch, tất cả mọi nhân
viên của Tranh Tinh đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có một điều lạ lùng duy nhất, là
trợ lý của Secret nhưng Lâm Mặc không tham gia, mọi người đều không biết cô ấy
đi đâu, kể cả Tô Á Nam.
Sau lễ công bố, các nghệ sỹ của công ty đều quay về phòng họp để nghe tổng giám
sát nghệ sỹ Văn Bác lên kế hoạch các công việc cần phải làm tiếp theo.
Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đều không để tâm, họ đang nghĩ đến cùng một người, Lâm
Mặc.
Tô Á Nam nghĩ: Lâm Mặc đi đâu? Từ trước đến giờ chưa bao giờ cô ấy không bàn
giao công việc mà tự nhiên mất tích.
Giang Hạo Vũ nghĩ: Tối qua lúc thực hiện chương trình anh có nhìn thấy cô ấy,
dường như cô ấy đang lo lắng điều gì đó, lúc rời đi cô ấy có vẻ rất kiên nghị.
Cô ấy định đi đâu làm gì?
Nghĩ mãi mà không sao hiểu được, cuộc họp tan từ lúc nào họ cũng không biết.
Đang ở trong trạng thái hưng phấn, Liễu Vân Dật đặt hai tay lên mặt bàn đứng
dậy đề nghị: “Vất vả nhiều rồi, giờ cũng đã khai hoa kết quả, hay là tối nay
chúng ta đi ăn mừng một bữa?” Anh nháy mắt với Giang Hạo Vũ rồi nhìn sang Bách
Vũ Trạch. Cậu bé này nhỏ hơn họ sáu tuổi, gần đây cảm xúc không ổn định, trong
buổi công bố, nụ cười cũng ít xuất hiện trên mặt cậu.
Trong lòng Bách Vũ Trạch hiểu rõ dụng ý của Liễu Vân Dật nhưng cậu không có tâm
trạng để đi ăn mừng. Ăn mừng điều gì đây? Chân của cậu hình như đã hỏng rồi,
cậu còn có thể ở trên sân khấu bao lâu? Cuộc đời cậu vẫn còn có gì đó để chúc
mừng sao?
Đang muốn từ chối, có người đẩy mạnh cửa phòng họp, Lâm Mặc bước vào.
Cô không để ý đến câu hỏi của Tô Á Nam, bước thẳng đến bên cạnh Bách Vũ Trạch,
cầm một tờ báo vứt lên người cậu.
“Tôi không phản đối sự thành thật của một cá nhân, cũng không phản đối cậu bộc
lộ những cảm xúc thực sự của mình, nhưng mong cậu sau này chú ý đến kỹ năng và
cách thức biểu đạt, không được lấy mình làm trung tâm, tự cho mình là đúng. Đây
là làng giải trí, không phải là trong vườn nhà cậu, chị Trương Như đã nói với
mọi người, mọi người bây giờ là nghệ sỹ, nên nói điều gì, không nên nói điều
gì, trong lòng phải xem xét và suy nghĩ kỹ. Không phải chỉ