vì một mình cậu mà
ảnh hưởng đến cả đoàn thể.” Cô không muốn tức giận, nhưng nếu không để cho cậu
thiếu niên này hiểu rõ thì sự việc như thế này có thể xảy ra lần thứ hai, lần
thứ ba.
Bách Vũ Trạch lúc đầu không hiểu, cậu cầm tờ báo lên xem. Động tác của cậu càng
lúc càng nhanh, sắc mặt cậu xanh tái vì một cơn tức giận lên đến đỉnh điểm.
Tờ báo này có bìa in hình ba người Secret nhưng cố tình làm cho méo mó đi, tựa
đề cũng không thể chấp nhận được, “Vừa bắt đầu đã kết thúc, Secret giống như
sao băng sắp tàn.” Tờ báo dùng rất nhiều trang để đưa tin này, tập trung vào
cậu, thậm chí trích dẫn rất nhiều câu trong Blog của cậu, sau đó thêm mắm thêm
muối viết nhiều nội dung không đúng với sự thật.
Vì sao? Blog của cậu chưa bao giờ được công bố, vì sao paparazzi biết được?
Thời gian này, vì vết thương trên đầu gối nên tinh thần của cậu rất sa sút,
trong lòng cậu trước đây chỉ có âm nhạc nhưng bây giờ cậu dần dần để ý đến cái
nhìn của mọi người xung quanh, thậm chí một dòng chữ nhỏ trên báo cũng có thể
kích thích thần kinh nhạy cảm của cậu. Cậu bắt đầu thay đổi, sự tự tin vốn có
biến mất, cậu bắt đầu hoài nghi về tài năng của mình. Cậu càng ngày càng trở
nên trầm mặc, giấu kín những tình cảm trong lòng, không có cách nào giải tỏa
nên đành chọn cách viết về những buồn bã và bất mãn trên Blog. Không ngờ, tự
nhiên những tâm sự riêng này bị cơ quan truyền thông khai thác viết thành một
bài báo.
Bài báo đưa tin cậu có bất hòa, tranh cãi với những người cũng nhóm, thậm chí
còn dự đoán Secret sẽ giải tán.
Cậu bị những dòng chữ này làm cho nhức mắt, tức giận vứt tờ báo xuống đất,
ngẩng đầu giải thích với Lâm Mặc: “Đó không phải là lỗi sai của em.”
“Lẽ nào cậu không biết các cơ quan truyền thông luôn luôn tìm kiếm những thông
tin như thế này sao? Nếu cậu muốn thể hiện những cảm xúc thật sự của mình xin
mời đi mua một quyển nhật ký rồi khóa kỹ cất ở trong nhà.” Tay Lâm Mặc vịn vào
bàn họp, mặt cô đỏ lên vì tức giận.
“Lẽ nào là một nghệ sỹ thì không có cả quyền nói sao? Còn nữa, chị Trương Như
không nói gì em, chị căn cứ vào đâu mà nói em, chị chỉ là một trợ lý thôi.”
Không khí trong phòng họp như đông cứng lại, tất cả mọi người đều khó chịu nhìn
Bách Vũ Trạch, ngay cả cậu ta sau khi thốt ra những lời không suy nghĩ cũng bắt
đầu thấy hối hận. Đương nhiên Lâm Mặc không chỉ là một trợ lý, cô là một nhân
vật đặc biệt của Tranh Tinh.
Lâm Mặc yên lặng vài giây rồi cười một cách vô cùng mệt mỏi: “Đúng, tôi chỉ là
một trợ lý.” Nói xong, cô quay người bước ra khỏi phòng họp.
Tô Á Nam ngồi bên cạnh không có cơ hội nói một lời nào, cầm tập hồ sơ đập mạnh
lên bàn, không nhịn được bắt đầu phát khùng.
“Tại sao cậu lại không biết phải trái như thế, đây là thái độ của một người mới
đến như cậu à?”
Hai tay cô khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng khiến cho Liễu Vân Dật sợ hãi,
“Muốn sự thực sao? Xin lỗi, trong làng giải trí không có sự thực, tôi thấy cậu
cần phải suy nghĩ xemc có nên tiếp tục theo làng giải trí hay không?”
“Chị…”
Bên ngoài đột nhiên có tiếng ầm ĩ náo loạn, ngắt lời Bách Vũ Trạch đang muốn
tiếp tục tranh luận.
Trương Như đẩy cửa, vẻ mặt căng thẳng nói với mọi người: “Lâm Mặc bị ngất rồi.”
Tất cả mọi người sững sờ không kịp phản ứng gì, chỉ thấy Giang Hạo Vũ chạy
nhanh ra khỏi phòng.
Vừa rồi anh thấy cô có vẻ không được khỏe, dường như cô đang cố gắng kiềm chế
cảm giác khó chịu của mình. Vì sao anh không ngăn cô lại trong khi anh đứng rất
gần cô và nhận ra cô không khỏe? Trong lòng anh không ngừng tự trách mình.
Có một đồng nghiệp đã đỡ Lâm Mặc ngồi lên ghế, Giang Hạo Vũ ôm lấy cô.
“Có xe công ty ở đó không? Đưa cô ấy đến bệnh viện.”
“Có, có, tôi đi lấy xe.”
Giang Hạo Vũ chạy theo người đó về phía thang máy nhưng thang máy không ngừng
dừng lại ở các tầng trên, anh vô cùng lo lắng, không kịp đợi thang máy mà bế
Lâm Mặc chạy xuống bằng cầu thang bộ.
Cô ấy rất nhẹ, thực sự rất nhẹ. Anh bế cô mà không cảm thấy tốn nhiều sức lực,
thậm chí cảm thấy không nặng bằng Chung Nhã Tuệ hồi học trung học.
Anh không hiểu vì sao mình rất buồn khi nhìn thấy khuôn mặt tái xanh của cô,
rất buồn, buồn đến mức muốn rơi lệ. Khi nghe thấy cô bị ngất, anh không thể
ngăn lại những mong muốn của mình như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.
Lúc anh ôm cô như thế này, trong lòng cảm thấy hơi yên lòng.
Rõ ràng cô ấy không phải là Chung Nhã Tuệ, vì sao mình lại luôn nghĩ cô ấy là
Chung Nhã Tuệ?
Trong lòng Giang Hạo Vũ vô cùng hoang mang.
Đến bệnh viện, Lâm Mặc đã tỉnh lại, người nóng và bị sốt nhưng cô không muốn
nằm ở viện, cô muốn về nhà nghỉ ngơi. Mọi người không chiều theo yêu cầu của
cô, làm thủ tục giữ cô ở lại bệnh viện để điều trị. Cô không đủ sức để tự mình
bỏ về nên đành thay đồng phục bệnh nhân rồi nằm trên giường bệnh ngủ thiếp đi.
Ngoài phòng bệnh, Trương Như cầm tờ báo Lâm Mặc vứt cho Bách Vũ Trạch, chau mày
lại.
Ngày phát hành của tờ báo là ngày hôm nay, nhưng vừa rồi cô đến các cửa hàng
bán báo gần đó đều không thấy có. Cô gọi điện cho bạn bè nhờ hỏi giúp thì được
biết, t
