Snack's 1967
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325163

Bình chọn: 8.5.00/10/516 lượt.

ẽ dành

hai ngày nghỉ để chăm sóc cho cô, bao giờ hết sốt cô mới được về nhà.

“Tiểu Mặc, có muốn ăn hoa quả không? Mình gọt cho cậu ăn.” Tô Á Nam cầm một quả

táo giơ qua giơ lại trước mặt cô.

“Có.”

Lâm Mặc cảm thấy hôm nay Tô Á Nam hơi lạ, cô ấy không nói nhiều mà yên lặng,

thậm chí có lúc không biết mải nghĩ về điều gì đó đến mức thất thần.

“Gần đây có chuyện gì không thuận lợi sao?” Là công việc hay tình cảm?

Tay đang cầm dao của Tô Á Nam dừng lại, cô vội vàng cười đáp: “Không có gì không

thuận lợi, vì sao cậu lại hỏi như vậy?”

“Cậu có tâm sự.”

“Không có, mình có tâm sự gì đều nói với cậu.”

Lâm Mặc không hỏi nữa nhưng tự nói với mình: “Trong lòng mỗi người đều có bí

mật, bí mật nói cho người khác thì không còn là bí mật nữa.”

Câu nói cảm khái đó lọt vào tai Tô Á Nam lại có ý nghĩa khác, cô cho rằng Lâm

Mặc đang trách cô không coi cô ấy là bạn tốt, cô hoang mang đặt nửa quả táo

đang gọt dở xuống.

“Không phải thế, thực sự là mình cũng không hiểu rõ được cảm giác của mình, là…

là mình đang suy nghĩ, đang suy nghĩ.” Đột nhiên, Tô Á Nam kéo ghế đến gần

giường bệnh, ghé sát người gần Lâm Mặc hỏi: “Tiểu Mặc, mình có thể thích một

người không?”

Lâm Mặc ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên họ nói chuyện liên quan đến vấn đề tình

cảm, trước đây khi Tô Á Nam có bạn trai, cô chỉ nhắc nhở một câu mang tính chất

tượng trưng rồi không can thiệp gì nữa, càng không hề có chuyện ngồi với nhau

nói những tâm sự của phụ nữ như bây giờ.

Cô nghĩ đến lời nói tận đáy lòng của Tô Á Nam, cười một cách không tự nhiên:

“Có lúc nào mình phản đối cậu không được có bạn trai sao? Mặc dù công ty không

tán thành cậu công khai tình cảm, nhưng cũng không thể phản đối được.”

“Mình không nói thế, mình muốn nói, mình có thể thích anh ấy không? Mình có nên

thích anh ấy không?” Tô Á Nam có vẻ hơi xấu hổ, điều này rất hiếm khi nhìn thấy

trên mặt cô bởi cô luôn luôn thẳng thắn và rõ ràng, thích là thích, thích rồi

sẽ công khai, không úp úp mở mở như bây giờ.

Cô ấy thích ai rồi?

Lâm Mặc nghĩ một lát, chắc chắn không phải là người ngoài giới nghệ sỹ bởi vì

cô ấy không thể có thời gian giao lưu kết bạn với người ngoài. Thời gian gần

đây cô ấy chỉ đóng phim, bạn diễn là Giang Hạo Vũ.

Lẽ nào là Giang Hạo Vũ?

Tô Á Nam không để ý đến tâm trạng phức tạp của Lâm Mặc, cô cầm nửa quả táo lên

mũi ngửi rồi tiếp tục nói về tình cảm của mình.

“Lần đầu nhìn thấy kịch bản phim mình tự hỏi, cảm giác thầm yêu một người như

thế nào, có đau khổ không hay là ngọt ngọt chua chua. Nhưng khi mình thực sự có

cảm giác đó, mình phát hiện ra cảm giác đó rất kỳ diệu, giống như nước có ga

không ngừng dâng lên bọt khí, nhớ nhung bất kể lúc nào, có khi gặp anh ấy rồi

vẫn cảm thấy nhớ. Tiểu Mặc, mình cảm thấy mình đã thích anh ấy thật rồi.” Bộ

phim cô và Giang Hạo Vũ đóng có nội dung là một câu chuyện liên quan đến tình

yêu.

Nụ cười ngại ngùng của Tô Á Nam như châm vào da thịt Lâm Mặc, tay cô ở dưới

chăn bám chặt lấy ga trải giường.

“Vậy thì cứ thích đi, làm thế nào hợp lý là được.” Cô bình thản nói, mỗi từ

thốt ra dường như đang giằng kéo trong lòng cô.

“Thật sao? Cậu đồng ý rồi?” Tô Á Nam hưng phấn đến mức muốn nhảy cẫng lên hô

vạn tuế.

Lâm Mặc cười, bàn tay bám chặt lấy ga giường thả lỏng ra, tinh thần cũng thoải

mái hơn.

Cô lẽ, anh ấy và Tô Á Nam thực sự rất đẹp đôi, tính cách nội tâm của anh ấy kết

hợp với tính cách vui vẻ của Tô Á Nam có thể bổ sung cho nhau và họ sẽ hạnh

phúc!

“Tô Á Nam, câu nói này phải hỏi người ấy của cậu mới thỏa đáng? Là bạn bè tốt

của nhau, đương nhiên mình sẽ chúc phúc cho cậu.”

“Nhưng mình cũng không biết anh ấy có thích mình không, cho đến giờ chỉ là tình

cảm đơn phương của mình thôi.”

“Vậy vì sao cậu lại nghĩ đến việc phải được mình đồng ý?”

“Bởi vì hình như anh ấy đối với cậu…Mình cũng không biết liệu cậu cũng…” Tận

mắt chứng kiến sự căng thẳng của Giang Hạo Vũ khi gặp Lâm Mặc, dũng khí của Tô

Á Nam lại biến mất.

“Cậu muốn nói Giang Hạo Vũ nghĩ mình là người yêu đầu của anh ấy, có lúc cảm

xúc của anh ấy rất phức tạp, quan tâm nhiều đến mình nên cậu không biết mình có

cảm giác như vậy với anh ấy không sao?”

Mắt Tô Á Nam mở to ngạc nhiên. “Vì sao cậu biết đó là Giang Hạo Vũ? Quả nhiên

là không giấu được cậu.”

“Người phụ nữ khi yêu rất ngốc nghếch, người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ.” Lâm

Mặc cố gắng cứu quả táo đáng thương trong tay Tô Á Nam, nếu không nó sẽ bị dập

nát mất.

Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra, có tiếng cười của Liễu Vân Dật vọng vào: “Cái

gì mà người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ? Hai người đang nói chuyện gì thế?”

Tô Á Nam giống như bị điện giật hoang mang nhảy bật ra khỏi ghế, căng thẳng

nhìn ba người Secret dò hỏi: “Các anh đến từ lúc nào? Đứng bên ngoài bao lâu

rồi?”

Liễu Vân Dật cảm thấy rất thú vị tiến lại gần trêu cô: “Ồ, sư tỉ nhất định là

có bí mật nên sợ chúng tôi nghe thấy. Lâm Mặc, tiết lộ một chút đi, sư tỉ đáng

yêu của chúng tôi có bí mật nào không thể cho chúng tôi, hoặc người nào đó

trong chúng tôi biết thế?”

Lâm Mặc không nhìn Giang Hạo Vũ, cũng k