Old school Swatch Watches
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325213

Bình chọn: 7.00/10/521 lượt.

gì, trầm tư suy nghĩ. Sau một hồi lâu, anh quay

đầu nhìn thẳng vào mắt Liễu Vân Dật hỏi: “Cậu có cảm thấy Vũ Trạch cũng thích

cô ấy không?”

Liễu Vân Dật tập trung vào chữ “cũng”, ngay lập tức hiểu rằng anh ấy đã thích

Lâm Mặc rồi, trong lòng thầm thở dài.

“Về phía Vũ Trạch, nếu cậu ấy thích Lâm Mặc, cậu ấy cũng gặp khó khăn giống

anh, không kể đến điều khác, khoảng cách sáu năm tuổi giữa họ là một điều khó

vượt qua!”

...

Cô cứu giúp linh hồn sắp vỡ vụn của một người nhưng ai có thể cứu giúp linh hồn

của cô?


Lâm Mặc lái xe đưa Bách Vũ Trạch đến một viện phúc lợi ở ngoại ô.

Bách Vũ Trạch không rõ lý do hỏi: “Không phải chị nói muốn giúp em sao, vì sao

lại đến đây?”

Cậu chưa nghe được câu trả lời đã nhìn thấy Lâm Mặc bước xuống xe trước cậu,

một đám trẻ con khoảng năm sáu tuổi chạy ra vây cô.

“Chị, chị đã đến rồi, chị xem, đây là máy bay giấy em gấp đấy!” Một cậu bé nhảy

tưng tưng tiến đến gần Lâm Mặc, giơ cao chiếc máy bay giấy như cầm một bảo bối,

cậu đứng không vững nên suýt chút nữa thì bị ngã.

Lâm Mặc đỡ lấy cậu bé, quỳ xuống, cô không cười nhưng Bách Vũ Trạch có thể thấy

ánh mắt dịu dàng của cô.

“Các em có ngoan không?”

“Có ạ, có ạ, hôm qua em bị ngã nhưng không khóc.”

“Em cũng thế, em cũng thế, chị, em cũng là một đứa trẻ dũng cảm.”

Lũ trẻ đua nhau nói chuyện không hề để ý đến Bách Vũ Trạch đang chống gậy đứng

phía sau.

“Hôm nay, chị đưa một người bạn đến đây, các em phải làm gì?”

Nghe thấy Lâm Mặc nói thế, bọn trẻ bắt đầu nhìn ngó khắp nơi để tìm người bạn

đó, sau khi nhìn thấy Bách Vũ Trạch chúng hò hét chạy đến như một bầy ong.

“Là anh Vũ Trạch.”

“Em biết, em biết, anh Vũ Trạch là anh ít tuổi nhất trong Secret.”

Một cô bé cầm một bó hóa dại bước đến, giơ tay lên muốn tặng cho Bách Vũ Trạch,

vui vẻ nói với cậu: “Anh Vũ Trạch, anh rất đẹp trai!”

Bách Vũ Trạch bật cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, đôi mắt lúc cười cong

lại thành một đường vòng cung rất đẹp. Cậu nhận bó hoa của bé gái tặng và nói

lời cảm ơn.

Lâm Mặc nghĩ, đây là cảm xúc nên xuất hiện trên mặt cậu, không u buồn, không

hoang mang và mất bình tĩnh, cậu nên có một nụ cười rạng rỡ như chưa hề trải

qua bất kỳ đau khổ gì.

Cô bước đến, tiếp tục hỏi bọn trẻ: “Có khách đến, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Cô vừa dứt lời bọn trẻ đã làm ngay, đứng thẳng thành hai hàng trước cửa rồi vừa

vỗ tay vừa hô đồng thanh: “Chào đón anh Vũ Trạch!”

Lúc đó, Bách Vũ Trạch cảm thấy hơi ngạc nhiên vì thái độ yêu quý đó. Cậu quay

đầu lại nhìn Lâm Mặc, có vẻ như không biết phải làm gì.

Lâm Mặc nói với cậu: “Không phải cậu hỏi tôi là tôi đưa cậu đến đây làm gì sao?

Việc đầu tiên tôi giúp cậu là lấy lại trái tim cho cậu.”

Lấy lại linh hồn sao? Cậu vẫn không hiểu lắm, nhưng trước mặt bọn trẻ cậu cũng

không hỏi thêm, chỉ đi theo Lâm Mặc bước vào viện phúc lợi.

Viện phúc lợi hơi cổ, những căn phòng trát xi măng có trần rất thấp, một tòa

nhà là ký túc, một tòa nhà là phòng tổng hợp tập trung nhiều chức năng như lớp

học, phòng hoạt động đoàn thể, nhà ăn, do ở vùng ngoại ô nên không gian bên

ngoài rất rộng, tuy nhiên thiết kế vô cùng đơn giản, không có thiết bị vui

chơi, không thể so sánh với các viện phúc lợi công lập ở thành phố.

Viện trưởng đang bận rộn trong bếp cùng với nhân viên duy nhất của bà, nghe

thấy tiếng reo hò của lũ trẻ nên bước ra xem.

“Hóa ra là Lâm Mặc tới.” Cô nhìn thấy Bách Vũ Trạch đang đứng giữa bọn trẻ,

ngạc nhiên hỏi: “Đây là…”

“Mẹ viện trưởng, anh ấy là anh Vũ Trạch, anh ấy là ngôi sao! Con thích nhất

Secret, thích nhất anh Vũ Trạch.” Cậu bé vừa cầm máy bay giấy vội vàng khua tay

giải thích với viện trưởng.

Viện trưởng xoa đầu cậu bé, cười với Bách Vũ Trạch và chào cậu. Chẳng trách

nhìn rất quen, hóa ra là ngôi sao mà bọn trẻ rất thích. Bà không cảm thấy ngạc

nhiên vì biết công việc của Lâm Mặc luôn luôn tiếp xúc với các nhân vật thường

xuyên xuất hiện trên ti vi.

“Nào nào, mau ngồi xuống, sắp đến giờ ăn cơm rồi. Ôi, không biết là hai người

đến nên tôi không chuẩn bị nhiều thức ăn.”

“Viện trưởng, cháu có mang thức ăn đến, để cháu đi lấy.” Lâm Mặc nói với Bách

Vũ Trạch: “Phiền cậu chơi với bọn trẻ, tôi bận một lát.”

Bách Vũ Trạch gật đầu, ngồi trên chiếc ghế sô pha dựa vào cửa, đặt gậy sang bên

cạnh. Một đứa trẻ ngoan ngoãn đi rót nước mời cậu.

“Anh Vũ Trạch, em là Tiểu Ngư.” Cậu bé cầm máy bay giấy tự giới thiệu, cậu rất

hoạt bát, đáng yêu và biết cách bắt chuyện nhất trong bọn trẻ.

“Tiểu Ngư? Là cá bơi trong nước sao?”

“Vâng, anh Vũ Trạch thật thông minh. Chị nói, cá chép có thể vượt long môn,

nhảy qua long môn có thể nhìn thấy một hồ nước rất lớn, vì thế em tự đổi tên

thành Tiểu Ngư. Đợi sau này em lớn lên sẽ tên là Đại Ngư, về già sẽ tên là Lão

Ngư.”

Bách Vũ Trạch rất buồn cười vì suy luận logic của cậu bé. “Thế em có biết làm

thế nào để vượt long môn không?” Cậu hỏi.

“Đương nhiên là phải bơi mãi bơi mãi, bơi mệt rồi nghỉ ngơi một lát, nghỉ ngơi

xong lại tiếp tục bơi.” Tiểu Ngư làm động tác bơi rất xấu khiến cho bọn trẻ

được một trận cười thoải mái.

Bác