m tự hào của bố mẹ và thầy cô.
Cuộc đời quá thuận lợi khiến cậu luôn luôn tự cảm thấy vui mừng, nghĩ rằng
những ngày tiếp theo cũng thuận lợi như vậy. Vì thế, khi gặp khó khăn trắc trở,
cuộc sống của cậu bị đảo lộn, cậu không có cách nào đối diện với cảm giác mất
mát nên bắt đầu oán trách số phận.
Cuộc đời ai có thể thuận buồm xuôi gió mãi được. Điều
đáng buồn cười là, bây giờ cậu mới chính thức đối mặt với vấn đề này, cũng may
không phải là quá muộn.
“Lâm Mặc, cảm ơn chị.”
Cậu nói với Lâm Mặc lời cảm ơn rất chân thành, đôi mày gần đây luôn chau lại đã giãn
ra. Lâm Mặc mỉm cười với cậu.
Sau hôm đó, Bách Vũ Trạch dường như bắt đầu thay đổi.
Mẹ cậu là người đầu tiên phát hiện ra điều khác thường.
Sau hôm đó, cậu luôn luôn mở cửa phòng rồi ngồi trong
trạng thái đang suy nghĩ điều gì. Bà Bách không yên tâm, trốn sau cánh cửa theo
dõi cậu, phát hiện thấy cậu đang mỉm cười một cách ngốcnghếch.
Bà Bách theo dõi suốt mấy ngày, bà thấy con trai mình không còn đau khổ buồn
bã, tâm hồn để tận đâu đâu như trước. Bây giờ cậu yêu cầu được đến công ty, trợ
lý Lâm Mặc đến đón cậu mỗi buổi sáng, tối lại
đưa cậu về nhà. Những lúc như vậy, bà Bạch có cảm giác cậu vui vẻ lạ thường.
Bà Bạch thầm cảm thấy sự hòa hợp giữa cậu và Lâm Mặc, trong lòng rất vui mừng.
Người thứ hai phát hiện ra sự thay đổi của Bách Vũ Trạch đương nhiên là đồng
nghiệp, bao gồm sư tỉ Tô Á Nam. Cậu không những yêu cầu tiếp tục được học
trong thời gian nghỉ ngơi, thậm chí mỗi lần Tô Á Nam và mọi người họp, cậu cũng
ngồi bên cạnh lắng nghe. Nhiều lúc cậu đến luyện hát khi phòng thu âm không có
người sử dụng, hoặc ngồi trong phòng ghi hình xem các tiết mục biểu diễn và
giải trí, học kỹ năng nói chuyện và cư xử của các nghệ sỹ khác.
Người cuối cùng phát hiện ra là đồng nghiệp trở về Thượng Hải sau khi hoàn
thành công việc.
Theo thông lệ của Tranh Tinh, sau khi xuống máy bay mọi người đều phải về công
ty để họp tổng kết rồi mới về nhà nghỉ ngơi.
Giây phút Giang Hạo Vũ nhìn thấy Lâm Mặc, trái tim đang bị treo lơ lửng của anh
mới về được vị trí vốn có của nó.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể nhớ một người nhiều như vậy, nhớ nhiều
hơn cả hồi anh đi Anh nhớ Chung Nhã Tuệ năm đó. Anh cố gắng kiềm chế bản thân, hoàn
thành công việc nhưng vẫn phạm phải rất nhiều sai lầm, thậm chí có lúc quên cả
lời bài hát trên sân khấu.
Tim của anh bồi hồi rung động, tối tối ngủ không yên, trong đầu luôn hiện lên
hình ảnh của Lâm Mặc. Anh biết chắc chắn đó là Lâm Mặc chứ không phải là Chung
Nhã Tuệ, dường như sau khi nói chuyện với Liễu Vân Dật, hình ảnh của Lâm Mặc
như ăn sâu vào trong đầu óc anh không sao xóa nhòa được.
Trong đầu anh luôn nghĩ đến vấn đề anh hỏi Liễu Vân Dật, có phải Bách Vũ Trạch
đã thích Lâm Mặc rồi không? Tự nhiên anh cảm thấy lòng mình xót xa và không
thoải mái.
Cuộc họp kết thúc, mọi người xúm lại nói chuyện vui vẻ.
Liễu Vân Dật lấy khuỷu tay huých vào Giang Hạo Vũ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho
anh nhìn về hướng đối diện, sau nói ghé sát vào tai anh nói nhỏ: “Anh có
phát hiện thấy Bách Vũ Trạch dường như rất khác so với hồi chúng ta đi không?”.
Giang Hạo Vũ ngẩng đầu nhìn, anh thấy Lâm Mặc đang thu dọn lịch công tác trên
bàn, Bách Vũ Trạch ngồi bên cạnh cô, nằm bò ra bàn nghiêng đầu nhìn cô. Giang
Hạo Vũ không nhìn rõ được thái độ của cậu ấy, nhưng chắc chắn rằng cậu ấy đang
cười, nụ cười đó không hề biến mất kể từ khi họ gặp lại cậu.
Tô Á Nam đề nghị mọi người cùng đi ăn, có vài ý kiến phản đối.
Vài người trợ lý biết họ không thể tham gia tụ họp nên về trước.
Liễu Vân Dật xua tay, khoác ba lô rồi nói: “Hôm nay người yêu của chị gái tôi
đến nhà ăn cơm ra mắt, tôi không thể không về nhà”.
Trương Như vội vàng về nhà gặp chồng sau thời gian dài đi công tác, đương nhiên
cũng không tham gia.
Trước khi về Liễu Vân Dật chỉ vào Giang Hạo Vũ và nói với Tô Á Nam: “Bảo anh ấy
đi, dù sao anh ấy về cũng chỉ có một mình, tốt nhất là đi ăn rồi về nhà nghỉ
ngơi, anh ấy vừa xuống máy bay chắc là cũng đói lắm rồi”.
“Được, không vấn đề gì.” Giang Hạo Vũ nghĩ, Lâm Mặc và Bách Vũ Trạch cũng sắp
về rồi.
“Tiểu Mặc, đi cùng không?” Tô Á Nam hỏi.
Không đợi Lâm Mặc trả lời, Bách Vũ Trạch đã tranh quyền từ chốitrước: “Không được, em đã hẹn với Lâm Mặc có việc
rồi”. Họ đã hẹn nhau sẽ đến viện phúc lợi một lần nữa, lần này Bách Vũ Trạch đã
chuẩn bị rất nhiều quà để tặng cho bọn trẻ ở đó.
Tô Á Nam nhìn Lâm Mặc vẻ dò hỏi và nhận được một cái gật đầu, vì thế không cần
nói thêm nữa nhưng trong lòng cảm thấy hơi buồn. Những ngày này, cô cảm thấy
rất rõ ràng tâm trạng của Bách Vũ Trạch tốt hơn, hiểu biết hơn, những điều này
đều nhờ Lâm Mặc. Tuy nhiên, giữa họ dường như có một mối quan hệ nào đó không thểhiểu rõ được.
Lẽ nào họ đang... yêu? Hừ, Lâm Mặc lớn hơn cậu ta sáu tuổi, như vậy không phải
là vấn đề sao?
Nhưng rất nhanh, cô không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa. Đến thời đại này có chuyện
gì không thể xảy ra, chỉ sáu tuổi mà thôi, người ta hơn kém nhau mười mấy tuổi
hay mấy chục tuổi nhưng hai người ở bên nhau vui vẻ
