Polly po-cket
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325323

Bình chọn: 9.5.00/10/532 lượt.

họ hẹn hò được hơn một năm rồi

chia tay.

Rốt cuộc là không biết tình cảm của họ bắt đầu thế nào, kết thúc ra sao? Những

ngọt ngào, vui vẻ, đau thương lần lượt hiện lên trước mắt, anh chìm đắm vào hồi

ức của mình.

Một ngày xuân tươi đẹp thời trung học, anh vừa lau bảng vừa để ý đến Chung Nhã

Tuệ đang thu dọn sách vở.

Anh biết, thực sự cô cũng đang để ý đến nhất cử nhất động của anh, nếu không,

vì sao cô cất hai, ba quyển sách mất nhiều thời gian như thế, hình như từ lúc

tan học cho đến lúc bạn bè đã về hết mà vẫn chưa thu xong.

Anh rất hy vọng cô sẽ mãi mãi không bao giờ thu xong sách vở, đợi đến khi anh

trực nhật xong, họ có thể có lý do chính đáng để cùng nhau rời khỏi trường học.

Đáng tiếc, có vẻ như Chung Nhã Tuệ đang từ từ bước ra khỏi lóp học. Trái tim

anh dường như cũng đang bay theo cô.

Anh cảm thấy hơi hối hận, vì sao vừa rồi không nắm lấy cơ hội bày tỏ tình

cảm của mình với Chung Nhã Tuệ, anh bước đi trong khuôn viên trường, không

ngừng tự mắng mình. Không lâu sau, anh phát hiện ra có một bóng người nhỏ bé

đang bí mật đi theo anh.

Hai bên đường trồng rất nhiều hoa, mỗi hoi thở đều có thể cảm nhận thấy hương

hoa thơm ngát. Anh cố ý bước chậm lại giống như đang đi dạo, không ngừng để ý

đến người đang đi phía sau.

Cô ấy còn trốn bao lâu? Vì sao không nhanh chân bước lên phía trước?

Nghĩ đến đó anh đột nhiên dừng chân quay người nhìn Chung Nhã Tuệ, cô cũng dừng

lại, nét mặt vô cùng ngạc nhiên,

“Muộn thế này vẫn chưa về nhà sao?” Anh nhịn cười hỏi cô.

Chung Nhã Tuệ cúi đầu, hai tay bám lấy dây đeo cặp sách, chần chừ một lát rồi

đột nhiên bước nhanh đến gần anh, nhìn vào mắt anh nói: “Evan, mình có chuyện

muốn nói với cậu”.

“Việc gì?”

“Mình... mình...”

“Mình thích cậu.” Hóa ra, nói câu này không phải là quá khó như tưởng tượng.

Chung Nhã Tuệ tròn mắt ngạc nhiên, dường như không tin được rằng anh vừa nói ra

câu đó, tâm trạng của cô thay đổi liên tục rồi buồn bã cúi đầu xuống.

“Evan, sao cậu có thể như vậy, người ta rất khó khăn mói có thể nói ra.”

Anh rất thích nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của Chung Nhã Tuệ, không muốn trêu

cô lâu nên nhẹ nhàng nói: “Được rồi, mình sai, vậy làm lại nào. Chung Nhã Tuệ,

tìm mình có việc gì thế?”.

Chung Nhã Tuệ thấy anh rất bình thản nên càng không nói nên lời, mặt đỏ như

gấc, cô vẫn không ngừng lắp bắp: “Mình... mình... mình...”.

“Mình thích cậu.” Anh khẳng định lại một lần nữa câu nói mà anh và cô đều muốn

nói với nhau.

Không ngờ Chung Nhã Tuệ lại hiểu nhầm ý của anh, cho rằng anh chỉ đang trêu đùa

mà thôi, khóe mắt cô hơi đỏ rồi quay người

như muốn bỏ chạy. Anh hoảng hốt, không muốn cô có cơ hội chạy thoát, đưa tay kéo cô lại

ôm vào lòng.

Anh hít một hơi thật sâu lấy dũng khí nói với cô gái đang vùng vẫy ở trong lòng

mình: “Câu… Mình thích cậu thứ nhất là mình nói, câu Mình thích

cậu thứ hai là giúp cậu nói. Đồ ngốc, bộc lộ tình cảm đương nhiên là việc của

con trai, con gái không cần nói”.

Chung Nhã Tuệ ngẩng đầu nhìn anh đầy nghi ngờ: “Evan, cậu thích mình sao? Cậu

cũng thích mình giống như mình thích cậu sao?”.

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bộc lộ tình cảm đang trào dâng trong lòng: “Chung

Nhã Tuệ, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu”.

Chung Nhã Tuệ ở một ngôi nhà có hai tầng chật hẹp và một khu vườn nhỏ, đó là

tài sản mà bố mẹ cô để lại cho hai anh em cô trước khi qua đời. Anh trai của

Chung Nhã Tuệ thi đỗ vào một trường đại học của Mỹ, sau khi tốt nghiệp anh ở

lại Mỹ làm việc nên chỉ có một mình Chung Nhã Tuệ ở đó. Sau khi thổ lộ tình cảm, anh trở thành khách quen

thường xuyên đến nhà Chung Nhã Tuệ.

“Evan, anh có đói không? Anh có muốn ăn bánh ga tô không?”

“Anh không thích ăn đồ ngọt, có món gì khác không?”

“Không có, chỉ có bánh ga tô thôi.” Chung Nhã Tuệ bưng một khay đầy bánh ga tô

ra vườn, đặt vào tay anh. “Anh ngày nào cũng chăm chỉ đọc sách, chơi bóng rổ,

nên bổ sung thêm đường. Bánh này là do em tự tay làm! Anh nể mặt em ăn thử

xem!”

Anh ngạc nhiên nhìn cô có vẻ như không dám tin vào tai mình. Trong nụ cười rạng

rỡ của cô, anh cầm thìa xúc một miêng bánh đưa lên miệng.

Rất ngon. Không kịp nuốt hết miếng bánh, anh lại xúc một thìa nữa đưa lên

miệng.

Bánh của Chung Nhã Tuệ làm không quá ngọt, có một vị thanh thanh rất đặc biệt,

bơ rất mịn, bánh rất mềm, không hề giống với bánh ga tô mà anh đã từng ăn trước

đây. Ăn từng miếng, anh đã vô cùng yêu thích hương vị này.

“Ăn từ từ thôi, trong nhà vẫn còn mà, em đi lấy cho anh.”

Anh đặt đĩa xuống ôm lấy Chung Nhã Tuệ. “Tuệ Nhi, sao em có thể làm bánh ngon

thế?” Anh hỏi.

Chung Nhã Tuệ cúi đầu, nét mặt cô trở nên rất kỳ lạ và vô cùng buồn bã. Cô

nghịch chiếc nhẫn của anh rồi đáp: “Do di truyền, mẹ em nấu ăn rất giỏi, cho dù

nấu cơm ngày ba bữa hay các món ăn vặt đều rất ngon. Từ nhỏ em đã học mẹ cách

làm nên biết làm!”.

“Không có bố mẹ, em có buồn không?” Từ khi anh biết bạn gái mình mồ côi cha mẹ, anh luôn cảm thấy rất đau lòng, đấu tranh

trong lòng hồi lầu anh mới dám hỏi. Từ khi họ hẹn hò, chưa bao giờ họ nói đến

chuyện gia đình của nhau. G