ia đình
của Chung Nhã Tuệ rất đơn giản, ngược lại, gia đình anh là một gia tộc lớn và
phức tạp, không biết phải bắt đầu kể từ đâu. Cũng may Chung Nhã Tuệ chưa bao
giờ hỏi, anh cũng không chủ động nói tới.
Chung Nhã Tuệ lắc đầu, cười vui vẻ nhìn anh: “Em không buồn vì em biết bố mẹ em
đang ở thiên đường, trong tương lai em cũng sẽ được đoàn tụ với họ”.
Anh xoa đầu nói cô là đồ ngốc rồi nghĩ, nhất định anh sẽ đem hạnh phúc đến cho
cô, nhất định anh sẽ dùng tình yêu của mình để bù đắp cho cô, nhất định như
thế.
“Evan, anh đưa em đi đâu đây? Mau bỏ bịt mắt ra đi, như thế này em sẽ bị ngã mất.”
Trong ngày Lễ Tình nhân đầu tiên của họ, anh bí mật đưa Chung Nhã Tuệ đi chơi,
còn dùng khăn bịt mắt cô. Họ đi rất lâu, ngồi xebus, đi bộ, có lẽ phải mất đến hai tiếng đồng hồ.
“Đến ngay bây giờ đấy, em chịu khó nhẫn nại một chút.” Anh dắt cô và nói bên
tai cô. Hương thơm trên người cô khiến anh mê mẩn.
Chung Nhã Tuệ nghe thấy anh nói thế không trách móc gì nữa, yên lặng để anh dắt
tay dẫn về phía trước.
Khi bịt mắt được tháo ra, trước mắt Chung Nhã Tuệ hiện ra một chiếc du thuyền.
Chiếc du thuyền được trang trí rất đẹp, khắp nơi có treo bóng bay màu hồng.
Trên boong đặt một chiêc bánh ga tô và một bó hoa hồng màu đỏ thắm, trên lan can treo băng rôn: “Chúc Tuệ Nhi
& Evan Lễ Tình nhân vui vẻ”.
Chung Nhã Tuệ ngạc nhiên đến mức cô đưa tay bịt miệng lại, từ từ bước về phía
chiếc du thuyền, không dám tin vào những gì đang hiện ra trước mắt. Cô không
ngờ, chỉ một câu nói vô tình của mình mà anh cũng nhớ, hơn nữa còn mang đến cho
cô một niềm vui bất ngờ như vậy.
Anh rất hài lòng trước thái độ của cô, vô cùng hài lòng vì kế hoạch lần này của mình.
Chung Nhã Tuệ quay lại ôm chặt lấy anh, cảm động đến phát khóc.
Cô nói: “Evan, thuê chiếc du thuyền này chắc là đắt lắm? Anh chi cần đưa em đến
xem là được, không cần phải tôn nhiều tiền thế.
Đột nhiên sắc mặt anh trầm xuống không nói gì nữa. Anh không biết vì sao lúc đó
mình không nói cho Chung Nhã Tuệ biết, chiếc du thuyền đó là của anh, là món
quà bố anh tặng vào sinh nhật lần thứ mười tám của anh.
Thực sự anh không muốn để khoảng cách kinh tế của hai gia đình trở thành rào
cản giữa họ.
Hôm đó, Chung Nhã Tuệ rất vui, cùng anh ngồi trên boong du thuyền và nhìn ngắm
biển rộng bao la.
Anh ôm cô, nâng mặt và hôn nhẹ lên môi cô. Anh nói với cô: “Tuệ Nhi, anh yêu
em, mãi mãi”.
“Evan, em cũng yêu anh, mãi mãi.”
Chớp mắt đã sắp đến ngày họ tốt nghiệp.
Những ngày này anh có vẻ hơi lơ đãng, trong lòng cảm thấy nặng nề, những lúc ở
bên Chung Nhã Tuệ, anh thường ôm cô rất lâu mà không nói gì cả.
Anh biết Chung Nhã Tuệ cảm thấy bất an, nhưng không hề hỏi.
Trước ngày thi tốt nghiệp, cuối cùng anh cũng nói cho Chung Nhã Tuệ biết quyết
định của mình. Anh ôm cô rất
chặt, dường như không muốn rời xa cô.
“Tuệ Nhi, xin lỗi, bố mẹ anh muốn anh đi Anh du học.”
Toàn thân cô như hóa đá nhưng rồi lập tức trở lại bình thường.
“Evan, rất tốt, không phải là anh vẫn luôn muốn đi đây đi đó sao?” Cô dựa vào
vai anh, một tay nghịch nghịch tóc mình, cố gắng giấu đi tâm trạng thực.
“Tuệ Nhi, anh không muốn xa em.” Anh không muốn xa cô nhưng anh cũng không thể
thay đổi được nguyện vọng của bố mẹ anh.
Chung Nhã Tuệ là người biết suy nghĩ, mặc dù trong ánh mắt chứa chan lưu luyến
nhưng cô vẫn cố gắng an ủi anh: “Evan, bây giờ chúng ta vẫn còn đi học, học là
điều quan trọng nhất, xa nhau cũng chỉ là tạm thời trong bôn năm mà thôi. Hơn
nữa, lúc được nghỉ học anh vẫn về thăm em được mà!”.
“Tuệ Nhi, em đi cùng anh được không? Anh không thể chịu đựng được nếu xa em lâu
thế Chúng ta cùng đi nhé?”
“Xin lỗi anh, Evan, em không thể.” Chung Nhã Tuệ không nói lý do vì sao nhưng
anh biết, gia đình cô không có nhiều tiền để cô đi du học. Nếu anh cho cô tiền
học phí thì sẽ làm tổn thương đến tâm hồn nhạy cảm của cô.
Bốn năm, chỉ bốn năm mà thôi. Sau bốn năm, anh có thể dựa vào chính
bản thân mình để đem hạnh phúc đến cho Chung Nhã Tuệ mãi mãi.
Trong kỳ nghi tốt nghiệp, họ luôn cố gắng ở bên nhau mỗi ngày vì sắp phải xa
nhau.
“Tuệ Nhi, ngày kia, ngày kia anh phải đi rồi.”
Tay Chung Nhã Tuệ đang cắt bánh ga tô hơi run run rồi nhanh chóng lấy lại bình
tĩnh. Cô đặt bánh vào đĩa rồi đưa cho anh.
“Vâng, em cũng sắp khai giảng rồi.” Cô tránh ánh mắt buồn bã của anh, giả vờ
thu dọn bàn học, nói với giọng nhàn nhạt: “Anh đã chuẩn bị hết đồ chưa?”.
Lúc đó anh hơi buồn vì sự điềm nhiên của cô. Anh giận giữ ôm lấy cô, tinh thần
bị kích động tới mức không để ý là có thể làm cô đau.
“Tuệ Nhi, em không buồn sao? Xa anh, lẽ nào em không thèm để tâm?”
Giây phút đó Chung Nhã Tuệ cảm thấy lòng mình sụp đổ, cố gắng đẩy anh ra, nước
mắt cô tuôn rơi không sao kìm nén được.
“Làm sao anh biết được là em không buồn? Làm sao anh biết được là em không để tâm? Đêm nào em cũng không ngủ được, ngắm ảnh của chúng ta mà chảy nước mắt, anh có biết
không? Mỗi lần nhìn thấy máy bay bay qua trên trời, em luôn cảm thấy đó chính là chiếc máy bay sẽ đưa anh đi
xa em, nỗi khổ đó anh có thấu hiểu đư