là hạnh phúc rồi.
Nghĩ như vậy, nỗi buồn trong lòng cô biến mất như chưa từng tồn tại.
Lâm Mặc đương nhiên không biết được liên tưởng phong phú của cô quay người bước
ra phía cửa, lúc đi ngang qua nói nhỏ đủ để chỉ một mình cô nghe thấy: “Như thế này không phải là hợp ý cậu sao?”.
“Không phải!” Tô Á Nam phản đối. Cô nói to khiến cho Bách Vũ Trạch và Giang Hạo
Vũ vô cùng tò mò, không biết Lâm Mặc nói gì với cô mà cô lại phản ứng mạnh như
vậy.
Cô đột nhiên đỏ mặt, vội vàng quay người đi để lấy lại bình tĩnh. Khi cô quay
lại, trong phòng họp chỉ còn lại một mình Giang Hạo Vũ.
Cô hơi bối rối hỏi: “Anh có đi ăn cơm không?”.
“Ồ, có! Đi thôi.” Giang Hạo Vũ ngạc nhiên, không nghĩ đến chuyện hẹn hò của
Bách Vũ Trạch và Lâm Mặc nữa, đứng dậy bước về phía cô.
... Hồi
ức là một bữa tiệc có nhiều món, món chính ngọt ngào còn đồ điểm tâm lại
đắng ngắt.
Giang Hạo Vũ và Tô Á
Nam đến một nhà hàng Nhật có không gian khá riêng tư.
Tô Á Nam nhìn Giang Hạo Vũ ngồi đối diện
với mình đang xem thực đơn, trong lòng nghĩ, có nên nhân cơ hội này
bày tỏ tình cảm của mình không? Ôi, trước đây cô chưa bao giờ như vậy, muốn làm
gì là làm ngay, không hề do dự như bây giờ.
Lẽ nào Giang Hạo Vũ chính là chân mệnh thiên tử của cô nên cô mới thận trọng
như thế vì sợ rằng có thể làm hỏng phút giây vui vẻ này giữa họ.
Được rồi, cứ từ từ rồi nói.
“Cô đang làm gì vậv? Vì sao không gọi món?
Quyển thực đơn sắpbị cô làm hỏng rồi “
Giọng Giang Hạo Vũ đột nhiên vang lên làm cô giật mình, suýt chút nữa thì làm
rơi quyển thực đơn.
Cô vội vàng cúi đầu nhìn vào trong thực đơn, căng thẳng nói: “Đang xem, đang
xem”. Trời ơi, cô đang làm gì thế?
Giang Hạo Vũ không để ý, anh đang nghĩ về Lâm Mặc. Không biết cô và Bách Vũ
Trạch đang làm gì? Bách Vũ Trạch vẫn đang ở trong kỳ nghỉ, công ty không bắt
cậu ấy phải làm việc, vậy vì sao cậu ấy cần Lâm Mặc đi cùng để giải quyết?
“Gần đây Vũ Trạch thế nào rồi? Tâm trạng có tốt hơn không? Cậu ấy đi với Lâm
Mặc có chuyện gì mà ngay cả thời gian cùng nhau ăn một bữa cơm cũng không có?”
Anh không bộc lộ bất kỳ cảm xúc gì, giả vờ quan tâm đến Bách Vũ Trạch nhưng
thực ra là muốn biết thông tin về hai người.
Tô Á Nam đang rất buồn vì không nghĩ ra chủ đề gì để nói chuyện, nghe thấy anh
hỏi, ngay lập tức nói thao thao bất tuyệt: “Tôi không biết! Hai người đó gần
đây rất bí mật, luôn luôn cùng đến cùng đi. Lúc Tiểu Mặc bận rộn ở công tỵ, Vũ
Trạch cũng đến luyện hát, lúc không có việc gì không ai rõ hai người đó đi
đâu”.
Đột nhiên giọng cô nhỏ đi, có vẻ rất bí mật nói với Giang Hạo Vũ: “Nói cho anh
biết một bí mật, hình như Vũ Trạch rất thích cô ấy, hơn nữa không chỉ là thích
kiểu của trẻ con, hình như là đang yêu rồi! về mặt tình cảm có vẻ như Tiểu Mặc
không nhạy cảm lắm, nhiều năm qua, không ít đồng nghiệp có ý với cô ấy nhưng
mỗi lần ngầm tỏ ý, cô ấy
đều không hiểu, lúc họ nói thẳng ra
cô ấy mói vô cùng ngạc nhiên rồi từ chối. Vậy mà trước đây tôi vẫn nghĩ, nhất
định cô ấy sẽ kết hôn trước tôi”.
“Lâm Mặc luôn luôn như vậy sao?”
“Ừ? Như vậy là sao?”
“Là... là... là luôn lạnh lùng với tất cả mọi người.” Không biết vì sao, anh
cảm thấy cô ấy rất lạnh lùng với mình.
Tô Á Nam đã chọn xong món mình muốn ăn, cô đưa quyển thực đơn cho nhân viên
đang đứng đợi rồi mới trả lời anh: “Có lẽ các anh đều cảm thấy cô ấy lạnh lùng,
vì các anh và cô ấy chưa quen biết nhau lâu. Thực ra đó chỉ là vẻ bề ngoài của
cô ấy mà thôi, thực ra cô ấy là một người rất tốt. Cô ấy không dùng lời nói để
tỏ vẻ quan tâm đến người khác mà dùng hành động để thể hiện. Anh cho rằng vì
sao các anh có thể đối diện với những lời cáo buộc trắng trợn một cách nhẹ
nhàng như thế? Mọi người có biết rằng trong đó là bao nhiêu tâm huyết của cô ấy
không? Cô ấy luôn luôn như vậy, rất tận tình với bạn bè và công việc, tốt hơn
rất nhiều so với những kẻ chỉ biết nói lời hay mà thôi”.
Vậy sao? Trong đầu Giang Hạo Vũ hiện lên thái độ lạnh lùng của Lâm Mặc.
Thức ăn lẩn lượt được mang lên, các món rất phong phú.
Nhân viên phục vụ bưng một khay tempura bước lại.
“Đây là món ăn mới của nhà hàng, mời hai quý khách dùng thử miễn phí.”
Tô Á Nam vừa nhìn thấy món tempura đẹp mắt, vui đến mức khóe mắt như cũng đang
cười, cô luôn miệng cảm ơn. Nhân viên phục vụ mang đến một quyến sổ mời hai
người ký tên rồi mới hài lòng rời đi.
“Tôi cứ nghĩ rằng tự nhiên có việc tốt như vậy, hóa ra vẫn vì để được ký tên.
Nhưng ký tên mà đổi được món ăn ngon vẫn có thể coi là rất lời rồi.”
Cô vừa định gắp một miếng, Giang Hạo Vũ đã giơ tay ngăn lại ra hiệu cho cô đợi
một lát. Cô thấy anh lấy từ trong túi ra một chiếc máy ảnh kỹ thuật số và một
quyên sổ, chụp ảnh khay thức ăn rồi mới mời Tô Á Nam. Anh cẩn thận gắp một
miếng đưa lên miệng thưởng thức món ăn, cảm nhận hương vị của nó và viết gì đó lên
quyển sổ của mình.
Tô Á Nam vô cùng ngạc nhiên.
“Anh làm gì thế? Không phải anh đang định mở một nhà hàng chứ?”
Giang Hạo Vũ không ngẩng đầu lên, viết lên cuốn sổ
rồi chuẩn bị cất vào trong ba lô mà không hề muốn chia