hân cô, ông ta giống như một con báo đi săn mồi, chỉ cần lọt vào tầm
mắt của ông ta thì không có ai chạy thoát.
Cô đã sớm biết được điều này vậy mà lại luôn xem thường ông ta.
Rốt cuộc cô có nên đi không? Có nên đi không?
Ba người Secret đang đứng trong phòng thu để thu âm, cô đứng bên cạnh máy quay
nhìn ba người lần lượt trả lời câu hỏi của người dẫn chương trình.
Người dẫn chương trình: “Có thể nói một chút vì sao các anh muốn bước chân vào
giới nghệ sỹ không?”
Liễu Vân Dật: “Đây là một mơ ước của tôi, tôi về nước tham gia vào cuộc thi và
thật may mắn có được cơ hội này để thực hiện mơ ước của mình.”
Bách Vũ Trạch: “Từ nhỏ tôi đã thích âm nhạc, thích ca hát. Tôi hy vọng có một
ngày được đứng trên sân khấu để hát bài hát của mình cho tất cả mọi người
nghe.”
Giang Hạo Vũ: “Tôi không có mơ ước mạnh mẽ như hai người kia, nhưng đối với
tôi, đây là một loại cảm giác được thử thách và nghênh chiến, mẹ tôi mắc bệnh
qua đời khiến cho tôi hiểu ra được rất nhiều điều, vì thế tôi muốn thử một lần,
thử làm thật nhiều việc trước đây mình chưa từng làm để sau này không hối hận.”
Thái độ của họ rất nghiêm túc khi nói đến lý tưởng và tương lai của mình, trong
ánh mắt họ chứa đựng rất nhiều hy vọng, hy vọng bản thân có thể không ngừng nỗ
lực về ước mơ và biến ước mơ thành hiện thực.
Lâm Mặc nhét điện thoại vào túi, quay sang nhờ người viết chương trình nói với
Secret tự đi xe về rồi bỏ đi không quay đầu nhìn lại.
Cô không nên đi, nhưng cô cần phải đi.
Tuy nhiên trước khi đi, cô có gọi một cuộc điện thoại.
Lý Vân Thâm sống trong một tòa biệt thự ở một khu đẹp nhất Thượng Hải, bước ra
khỏi nhà là đi xe Porsche.
Ông ta được coi là một người nổi tiếng, một con người thành công muốn gì có đó,
đáng tiếc tất cả những điều này đều do vợ ông ta đem đến vì cô ta là thiên kim
tiểu thư của một công ty có xã hội đen bao bọc.
Ông ta không hề yêu vợ nhưng lại rất cần thế lực của vợ.
Lâm Mặc nhấn chuông cửa của tòa biệt thự, cửa được mở ra rất nhanh.
Lý Vân Thâm mặc một bộ quần áo ở nhà đắt tiền, trong tay cầm một ly rượu vang.
Ông ta nghiêng người để Lâm Mặc bước vào rồi đóng cửa lại.
“Có muốn uống một ly không?” Ông ta giơ ly rượu trong tay, khuôn mặt tươi cười,
đằng sau đôi kính gọng vàng là đôi mắt tinh nhanh, nhất cử nhất động đều rất
thận trọng.
Lâm Mặc không thèm để ý đứng trước ghế sô pha hỏi: “Rốt cuộc là ông muốn thế
nào?”
Lý Vân Thâm nhún vai: “Cô đến đây rồi còn hỏi tôi muốn thế nào sao?”
“Tôi đến vì muốn ông không phát hành tờ báo tuần này.”
“Đương nhiên, tôi gọi cô đến cũng là vì chuyện này. Về việc tờ báo kỳ này có
phát hành hay không thì phải xem biểu hiện của cô như thế nào?”
Ánh mắt của Tô Cẩm trở nên điềm nhiên. Cô ngồi xuống với một tư thế thoài mái
nhất, đặt ba lô xuống bên cạnh. Cô không tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa mà hỏi Lý
Vân Thâm: “Cả năm nay không có tin tức gì của ông, ông đã đi đâu?”
Lý Vân Thâm thấy thái độ của cô, trong lòng vô cùng vui mừng nghĩ rằng cuối
cùng cô cũng không còn tỏ vẻ thanh cao nữa. Ông đã nói rồi, trong làng giải trí
không có ai trong sạch, không có ai không vì mục đích của mình mà bất chấp mọi
thủ đoạn.
Ông ta lập tức ngồi xuống bên cạnh Lâm Mặc, tay ôm lấy vai cô và nói âu yếm:
“Sao, xa cách một năm cuối cùng cô cũng nhận ra tôi tốt sao? Nhớ tôi phải
không?”
Lâm Mặc cố nén cảm giác ghê tởm trong lòng, nét mặt vẫn điềm nhiên như cũ và
hơi tránh người sang bên cạnh.
“Tôi nghĩ rằng ông chết hoặc đổi giới tính rồi, nếu không thì làng giải trí sao
có thể bình yên suốt cả một năm qua.”
“Ha ha, thế giới này đúng là thú vị, tôi làm sao mà chết được? Huống hồ tôi còn
chưa được thử đóa hoa hồng có gai là cô, sao có thể cam lòng chết được! Cả năm
vừa rồi, tôi ở nước ngoài nghỉ ngơi cùng bà vợ thối của tôi, buồn chết được,
không ngờ vừa về nước đã gặp ngay chuyện vui.” Trong con mắt của Lâm Mặc, nụ
cười của ông ta đúng là vô cùng ti tiện.
“Ông cố ý đấy à?”
Lý Vân Thâm giơ hai tay lên làm tư thế đầu hàng.
“Ông trời có lòng tốt, tôi không cố ý tạo ra những điều này. Cô cũng biết, tờ
báo của chúng tôi rất ưu tú, kiểu cass nhỏ như thế này không cần tôi phải ra
tay, đó chẳng qua chỉ là một cái cớ để tôi hẹn cô mà thôi.”
Lâm Mặc tức giận đẩy Lý Vân Thâm ra, đứng dậy hỏi lớn: “Ý của ông là, hôm nay
tôi đến đây và làm theo ý của ông thì ông vẫn phát hành tờ báo?”
“Đương nhiên, đây là cái tôi dùng để nuôi cả nhà, sao có thể bỏ qua được.”
Lâm Mặc không nói gì nữa bước nhanh ra khỏi cửa. Nhưng đã quá muộn rồi, Lý Vân
Thâm biết trước nên nhanh tay giữ tay cô lại, kéo mạnh cô vào lòng và dùng hai
cách tay chặn lấy cơ thể cô.
Ông ta cúi đầu nhìn cô và nở một nụ cười độc ác, hơi thở của ông ta phả vào mặt
cô, nói nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Cô cho rằng đây là nơi cô muốn đến thì
đến muốn đi thì đi sao?”
“Ông bỏ tay ra, ông không sợ vợ ông tìm đến đây sao?” Lâm Mặc vừa trốn môi ông
ta, vừa điên cuồng đẩy ông ta ra.
Cô rất sợ, Lý Vân Thâm chạm vào mỗi phần trên da thịt cô đều khiến cô đau đớn.
Không được, cô không thể mất thứ mà cô vẫn lu