Polaroid
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325504

Bình chọn: 8.00/10/550 lượt.

c mình có thể từ bỏ được không?

Đến Thượng Hải gặp Lâm Mặc có ngoại hình giống hệt Chung Nhã Tuệ, trái tim anh

tự nhắc mình, anh sẽ mãi mãi không quên được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm đó.

Có thể anh sẽ mãi mãi ngốc nghếch như vậy.

Anh hít thở thật sâu, cơn đau đầu đã giảm bớt. Anh mở cuốn sổ lật từng trang, cảm nhận từng thay đổi trong suốt

mười năm qua.

Vài ghi chép đầu tiên được anh viết lúc bắt đầu đến Anh. Thực sự lúc đó, do xa

gia đình, xa Chung Nhã Tuệ nên anh ăn không ngon. Nhưng anh đã đồng ý với Chung

Nhã Tuệ, nhất định

sẽ ăn nhiều, hơn nữa còn ghi lại những món ngon mà họ chưa ăn bao giờ nên vào

các ngày nghi anh đều đến các nhà hàng ngoài trường học để thưởng thức. Trong

sổ có ghi món sườn dê nướng, các món hải sản tươi ngon nổi tiếng ớ London, món

rau trong một làng nhỏ, đặc biệt nhất là món cá bơn bắt ở biển Dover.

Nhìn những bức ảnh mình chụp, anh bật cười, tay lướt qua dòng chữ phía dưới

ảnh: Tuệ Nhi, sau này anh sẽ cùng em đi du lịch khắp thế giới, em phải chờ anh nhé!

Thời đó anh đứng là quá trẻ con, trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến Chung Nhã Tuệ,

hình ảnh cô đi sâu vào trong óc, vào tận đáy trái tim anh, anh không muốn nếm

lại một lần nữa nỗi đau khổ đó.

Vì thế anh thấy tình cảm của mình đã thay đổi.

Thói quen ghi chép lại các món ăn ngon vào cuốn sổ này cũng vậy, trong lòng anh

luôn tự nhắc nhở phải đối xử tốt hơn với chính bản thân mình, phải đối xử tốt hơn với mọi người, vì trên thế giới này chỉ có

mình và người thân là không bao giờ phản bội.

Từng năm trôi qua, anh dần dần trưởng thành. Theo thời gian, nỗi căm hận lúc

đầu đã nhạt nhòa đi và biến mất. Anh biết, cho dù Chung Nhã Tuệ có làm gì anh

cũng không thể hận cô, tình yêu của anh đối với cô có lúc khiến anh cảm thấy

đáng sợ, nhưng anh không còn cách nào khác.

Cho đến giờ, anh vẫn rất muốn cảm ơn Chung Nhã Tuệ bởi vì cô đã

nói với anh: “Chỉ cần ăn no thì tâm trạng sẽ có vui vẻ và thoải mái”.

Đúng vậy, cho dù đi đâu, chỉ cần ăn các món ngon ở đó, anh đều cảm thấy rất vui

vẻ và thoải mái. Có người bạn đã cười sở thích này của anh nhưng anh không quan tâm, anh không cần trở thành một nhà ẩm thực, anh chỉ

cần mình cảm thấy vui vẻ mà thôi.

Vì thế, anh cảm ơn Chung Nhã Tuệ đã cho anh những hồi ức tốt đẹp, dạy anh những

thói quen thay đổi cuộc đời anh.

Anh cầm bút, viết thêm một câu trong ngày hôm nay: Tuệ Nhi, anh không còn bắt

mình quên em nữa vì chỉ có nỗi nhớ mới có thể khiến ta từ bỏ.

...

Khoảng cách giữa anh và cô giống như hai đường thẳng song song, dần dần xa

nhau và không có giao điểm.




Hôm sau đến công ty, Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam không có gì bất thường, một người tiếp tục ăn món mà

mình thích nhất, một người chạy đi chạy lại trong công ty, vui vẻ và hoạt bát giống như mọi ngày.

Nhưng Lâm Mặc vẫn cảm thấy có điều khác lạ, cô phát hiện ra Tô Á Nam trang điểm

mắt đậm hơn thường ngày, mặc dù màu rất gần với màu da nhưng cô vẫn có thể nhận

thấy. Cô biết, nếu không phải biểu diễn hay hát trên sân khâu thì Tô Á Nam sẽ

không trang điểm đậm như vậy, cách giải thích duy nhất là cô ấy đang che giấu

điều gì đó.

Có vẻ như là đã thất bại rồi.

Lâm Mặc thở dài, nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, cô quay người đi nghe

điện thoại.

Liễu Vân Dật thấy Giang Hạo Vũ vừa ăn bữa sáng vừa xem lịch công việc, không

nén được tò mò lại gần hỏi - “Không phải là

đã phát từ hôm qua rồi sao, vì sao bây giờ mới xem? Sắp đến giờ xuất phát rồi”.

Năm giờ sáng họ đã đến tập trung ở công ty, đúng sáu giờ xuất phát, bắt đầu

hoạt động quảng cáo đĩa nhạc ở Thượng Hải.

“Hôm qua chưa xem.” Giang Hạo Vũ không ngẩng đầu lên tiếp tục xem. Đêm qua, anh

ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm đèn đường phía dưới lầu lần lượt bật sáng rồi lại

lần lượt tắt đi, trời sáng lúc nào anh cũng không biết, đến khi Lâm Mặc gọi điện gọi anh dậy anh mới sực nhận ra

thời gian.

Anh không nói ra được thành lời cảm xúc của anh khi nghe thấy giọng của Lâm

Mặc, dường như anh đang lạc vào một lớp sương mù. Cả đêm qua, anh chỉ nghĩ đến

hai người phụ nữ, Chung Nhã Tuệ và Lâm Mặc. Nếu tính thời gian của hai người

phụ nữ này trong suy nghĩ của anh thì có thể nói

rằng, một nửa đêm thuộc về Chung Nhã Tuệ, những hình ảnh về quãng thời gian họ

hẹn hò lần lượt hiện lên như một bộ phim, nửa đêm còn lại hoàn toàn thuộc về

Lâm Mặc, anh phân tích từng cảm xúc của mình đôì với cô rồi cố gắng phủ nhận,

rốt cuộc anh vẫn hoang mang giữa một lớp sương mù.

Đúng lúc đó Lâm Mặc gọi điện thoại tới.

Cô vẫn giữ thái độ lãnh đạm, không đợi anh phản ứng cô đã cất tiếng trước.

Giọng nói của cô giống như một làn gió thổi vào đầu anh một làn sương mỏng mát

lành.

Có lúc anh hơi ích kỷ nghĩ, vì sao anh phải kiềm chế những cảm xúc của mình với

cô ấy? Nếu có cơ hội ở bên nhau không phải anh có thể coi

như đó là bù đắp những luyến tiếc với Chung Nhã Tuệ sao?

Mặc dù anh biết Chung Nhã Tuệ và Lâm Mặc là hai người có tính cách hoàn toàn

khác nhau nhưng vì ngoại hình giống nhau đến kỳ lạ nên anh bắt đầu có hoang

tưởng có lẽ họ chỉ là một người, một ng