Giang Hạo Vũ cũng không thể đến với nhau. Lời thề mãi mãi yêu anh của cô trở
nên ấu trĩ. Mãi mãi, thế nào là mãi mãi, một năm? Hai năm? Mười mấy năm? Mấy chục năm? Cô và Giang Hạo Vũ
không có nhau mãi mãi, mãi mãi không có nhau.
Cô đi học như mọi ngày nhưng không có chữ nào lọt vào đầu. Cả ngày cô chỉ nghĩ
đến việc làm thế nào để chia tay với Giang Hạo Vũ, cô đau đớn run rẩy khi nghĩ
tới từng chi tiết. Nhưng khuôn mặt khổ sở của anh trai hiện lên trong đầu cô
khiến cô hạ quyết tâm.
Ngày mai là năm mới, cô chỉ lên lớp nửa buổi rồi được nghỉ, cô không về bằng
cổng chính vì biết Giang Hạo Vũ đang đứng đó đợi cô. Anh là người biết giữ chữ
tín, anh đã hứa cùng cô bước sang năm mới nên sẽ dùng mọi cách để giữ lời hứa
của mình. Cô chạy nhanh đến quán cà phê nơi mình làm việc rồi cố gắng thuyết
phục một nhân viên nam làm cùng cô diễn vở kịch phản bội khi Giang Hạo Vũ tới
tìm cô.
Quả nhiên, Giang Hạo Vũ không tìm được cô, gọi điện cô không nghe máy, sau khi
hỏi thăm bạn học của cô, anh đến nơi cô làm việc.
Tất cả đều đã được sắp xếp sẵn, bao gồm cả việc tắt điện thoại ở nhà, nhờ bạn
học tiết lộ địa chỉ cô làm việc cho Giang Hạo Vũ.
Anh đến, cô cố tình bước đến bên vị khách háo sắc, đặt cà phê lên bàn. Vị khách
không bỏ qua cơ hội chạm vào tay cô. Thấy Giang Hạo Vũ bước nhanh lại, cô hạ
tay bưng khay xuống bối rối, anh bạn làm cùng cô lao lại. Anh kéo tay cô giúp
cô giải vây rồi hai người chạy vào ngõ nhỏ phía sau quán.
Giang Hạo Vũ suýt nữa thì đấm vào mặt anh bạn làm cùng cô. Cô không thể tin đó
là Giang Hạo Vũ mà cô đã quen. Cô chưa bao giờ nghĩ đến anh có thể có hành động
bạo lực như vậy. Tất cả đều vì cô, cô đã khiến anh mất bình tĩnh mà quên đi
phẩm chất tốt đẹp của mình.
Cố gắng kìm nén đau khổ, cô thốt lên những lời tuyệt tình trước thái độ kinh
ngạc và đau đớn của Giang Hạo Vũ.
“Em và anh ta đang làm gì?”
“Làm những điều anh đã nhìn thấy.” Cô lạnh lùng trả lời.
“Anh nhìn thấy? Tuệ Nhi, thế là có ý gì? Rốt cuộc là em có ý gì?”
“Anh ấy là bạn trai của em.”
“Thế còn anh? Anh là gì?”
“Bạn trai cũ.”
“Bạn trai cũ? Chúng ta chia tay nhau từ lúc nào? Vì sao anh không biết?”
“Bây giờ. Anh đã biết quan hệ giữa em và anh ấy, quan hệ của chúng ta đã kết
thúc rồi.”
Cô không hiểu cảm giác của cô lúc đó là gì? Cô dựa vào người anh bạn, không dám
ngẩng đầu lên, mắt nhìn xuống đất, cô biết Giang Hạo Vũ đang rất đau khổ, cảm
giác bi thương như sắp nhấn chìm cô. Cô nhìn thấy nước mắt không ngừng rơi
xuống dưới chân Giang Hạo Vũ.
Anh khóc sao? Xin lỗi, xin lỗi...
“Có phải anh có gì không tốt không? Anh sẽ sửa sai có được không? Không được
chia tay anh, đừng thích người khác được không? Được không?”
Đừng cầu xin cô được không? Cô không đáng được anh đối xử như vậy. Cái ôm của
anh vẫn ấm áp như thế, lúc này giống như một ngọn lửa thiêu đốt cô. Cô kìm nén
cảm xúc của mình, lạnh lùng nhìn Giang Hạo Vũ đang bỏ tất cả lòng tự trọng cầu
xin cô: “Anh không có gì không tốt, chẳng qua em không thích nữa mà thôi. Khi
anh đi du học ở Anh, em phát hiện ra em không thích anh như em vẫn nghĩ. Bây
giờ, em rất yêu anh ấy, mong anh đừng như thế này nữa được không? Tất cả đều
hội ngộ rồi phân ly, không nên níu kéo như thế này nữa, rất khó coi”.
Đây là câu nói tuyệt tình nhất của cô, người nghe là người mà cô yêu nhất.
Trong lòng cô không ngừng tự dặn mình phải kiên trì, chỉ có kiên trì cô mới có
thể bảo vệ được người thân và trả lại hết tình cảm cho anh.
Hãy hận cô đi! Hận cô đi! Thời gian trôi qua, anh sẽ hiểu tình yêu thời trẻ
ngốc nghếch như thế nào, anh đã lãng phí thời gian yêu một cô gái không xứng
đáng với anh, sau đó anh sẽ quên và bắt đầu một cuộc sông hạnh phúc mới.
Cô bé lọ lem là cô chỉ cần có người thân bên cạnh là hạnh phúc rồi.
Khi Giang Hạo Vũ quay người chạy đi, chân cô mềm nhũn và khuỵu xuống. Cô nhìn
theo hướng bóng dáng Giang Hạo Vũ biến mất, trong lòng là một khoảng không
trống rỗng.
Cô ngồi yên trên đất, không biết anh bạn làm cùng đã đi từ lúc nào, chỉ thoáng
nghe thấy anh ấy nói: “Rõ ràng là yêu anh ấy như thế, vì sao phải chia tay?”.
Cô yêu anh, mãi mãi yêu anh, cô không thể yêu bất kỳ ai khác. Nhưng, cô không
thể không chia tay anh.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn sông rất vui vẻ. Bố mẹ
chiều chuộng cô, dành cho cô cuộc sống tốt đẹp nhất; anh trai yêu quý cô, dù
phải chịu mệt mỏi khổ sở như thế nào
cũng luôn bảo vệ cô để cô không bị tổn thương; Giang Hạo Vũ yêu cô, luôn mang
hạnh phúc và vui vẻ đến cho cô. Vì thế cô không hiểu đau khổ là gì, cô nghĩ
việc phải xa bố mẹ và Giang Hạo Vũ
là nỗi đau khổ lớn nhất trên thế giới này, cô đều có thể chịu đựng. Nhưng không
ngờ, trên đời này lại có những nỗi thống khổ lớn hơn cả sinh ly tử biệt, giống
như cảm giác cô đang phải trải qua lúc này.
Cô đã làm tổn thương người cô yêu nhất và làm tổn thương chính mình.
Cô ngồi đó, bất động như một bức tượng. Cô không cảm thấy những giọt mưa lớn
đang rơi lên người mình đau buốt.
Cô ngồi đó đến khi trời tối mịt.
Cô nhớ là phải nấu cơm cho anh nên không thể không đứng dậy t
