pacman, rainbows, and roller s
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324680

Bình chọn: 7.5.00/10/468 lượt.

” Bách Vũ Trạch tự giễu cợt mình.

Tô Á Nam cầm tay Bách Vũ Trạch nói: “Nếu Lâm Mặc không sao, chúng ta sẽ để cho

họ được hạnh phúc, được không?”.

“Đương nhiên, bởi vì chúng ta đều yêu họ, không phải vậy sao?” Hai người cũng

yêu rất sâu sắc nên muốn để cho người yêu mình được hạnh phúc, mãi mãi không

còn phạm sai lầm nào nữa.

Họ nhìn lên ánh đèn của phòng cấp cứu, hai tay chắp vào nhau thầm cầu nguyện.

Giang Hạo Vũ mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ hiện lên những cảnh trong tình

yêu của họ, có ngọt ngào, có vui vẻ, nhưng cuối cùng là ngày chia tay đầy đau

thương.

Anh quay người chạy đi, muốn nhìn Chung Nhã Tuệ một lấn cuốinhưng toàn thân cô

ấy đầy máu, đứng ở phía xa với dáng vẻ đầy đau khổ và trách móc.

“Xin lỗi.” Chung Nhã Tuệ nói xong rồi bay lên. Anh cố gắng đuổi theo nhưng

không được, cho dù anh chạy thế nào cũng không đuổi kịp cô ấy, cuốỉ cùng anh bị

ngã, trong mắt anh Chung Nhã Tuệ chỉ còn là một chấm đen rất nhỏ rồi

biến mất.

“Tuệ Nhi…” Anh hét lên rồi tỉnh dậy.

“Anh không sao chứ?” Liễu Vân Dật đứng bên giường bệnh nhìn anh, ánh mắt đầy lo

lắng.

“Tuệ Nhi đâu? Cô ấy đang ở đâu?” Giang Hạo Vũ cầm chặt cánh tay Liễu Vân Dật

hỏi, ánh mắt đau khổ của anh khiến cho Liễu Vân Dật cảm thấy rất buồn.

Anh đã biết chuyện của Chung Nhã Tuệ và Giang Hạo Vũ và sự thật Lâm Mặc chính

là Chung Nhã Tuệ. Anh hiểu rõ hơn ai hết tình cảm của Giang Hạo Vũ với Lâm Mặc,

anh ấy có thể chết vì tình yêu giống như kết thúc của bộ phim hợp tác giữa

Trung Quốc và Hàn Quốc.

Nhưng Giang Hạo Vũ sẽ phản ứng như thế nào

trước tình trạng hiện tại của Lâm Mặc?

Anh thở dài, do dự không biết có nên nói cho Giang Hạo Vũ biết tình hình của cô

ấy không. Anh có thể thấy Giang Hạo Vũ đang rất yêu, tin không hay có thể khiến

cho anh ấy bị shock.

Anh nên làm thế nào?

Giang Hạo Vũ thấy Liễu Vân Dật không nói gì, nghĩ rằng những gì mình nhìn thấy

trước khi ngất đi chỉ là ảo giác.

Tuệ Nhi của anh đã mãi mãi rời bỏ anh, vì sao anh vẫn phải sống?

Anh bỏ tay Liễu Vân Dật ra, nằm trên giường, mắt nhìn vô định lên trần nhà.

Trái tim anh tê dại đến mức không còn cảm giác đau đớn, anh đếm nhịp đập của

trái tim mình, cảm thấy nó đang đập chậm dần và rồi sẽ ngừng đập giống Chung

Nhã Tuệ.

Thật ra nếu rời bỏ thế giới này, cô ấy sẽ không phải chịu đựng cuộc sống khổ sở

này nữa. Cô ấy có thể lên thiên đường đoàn tụ cùng bốmẹ và nở những nụ cười

thuần khiết tuyệt đẹp.

Hãy để anh đau khổ hộ cô ấy, để anh thay cô ấy chịu đựng mọi trừng phạt của thế giới này.

Hãy cứ để như vậy, anh từ từ nhắm mắt lại.

Liễu Vân Dật thấy dáng vẻ buông xuôi của anh thì vô cùng lo sợ, biết anh đã

hiểu nhầm ý mình.

Anh vội vàng đỡ Giang Hạo Vũ dậy, bắt anh ấy mở mắt rồi nói giọng gấp gáp: “Lâm

Mặc không sao, cô ấy vẫn sống, anh có nghe thấy không, cô ấy vẫn sống, cô ấy đã

tỉnh rồi.” Chưa nói dứt lời, anh thấy Giang Hạo Vũ hỏi: “Cô ấy đâu?”

“Hạo Vũ, anh nghe tôi nói. Lâm Mặc không sao, bác sỹ nói không còn nguy hiểm

đến tính mạng nữa, chỉ cẩn điều trị là có thể khỏe hơn. Nhưng…”

Giang Hạo Vũ thở phào nhẹ nhõm rồi giật mình nghe thấy chữ “nhưng”, thần kinh

anh trở nên căng thẳng: “Cô ấy làm sao?”.

“Cô ấy...” Liễu Vân Dật quay đi không dám nhìn Giang Hạo Vũ, kểvề tình trạng

của Lâm Mặc cho anh nghe.” Lâm Mặc mắc bệnh

trầm cảm, bác sỹ tâm lý của cô ấy là Chương Vận nói, bây giờ tình trạng bệnh

của cô ấy rất nặng, cô ấy đã khép kín mình và không phản ứng với bất kỳ việc gì

nữa. Chương Vận thôi miên cô ấy cũng

không có tác dụng, trừ khi cô ấy muốn tỉnh lại, nếu không, cô ấy sẽ vô tri vô

giác suốt cả đời”.

Anh cảm thấy Giang Hạo Vũ lại buông tay một lần nữa. Anh hít một hơi thật sâu,

cố gắng không để nước mắt mình rơi.

Khi Giang Hạo Vũ ngủ thiếp đi, anh đến thăm Lâm Mặc. Cô đã tỉnh lại, hai mắt mở

to nhìn lên trần nhà nhưng hoàn toàn trống rỗng, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc

gì, đôi mắt vốn linh hoạt giờ đây giống như một vùng nước chết không hề gợn

sóng. Cô sống mà không khác gì đã chết.

Giang Hạo Vũ lật chăn bước ra khỏi giường, anh vội giữ anh ấy lại: “Bác sỹ nói

anh cần phải nghỉ ngơi”.

Nhưng Giang Hạo Vũ cười, nụ cười mệt mỏi nhưng vô cùng ấm áp của anh ấy khiến anh giật mình và cảm thấy rất

lạ lùng.

“Tôi khỏe rồi, tôi muốn đến ở bên cô ấy.”

Anh ấy rất kiên quyết nên anh không thể ngăn lại, đành dẫn anh ấy sang phòng

bệnh bên cạnh.

Có rất nhiều người ở trong phòng, ngoài Tô Á Nam còn có Chương Vận, Trương Như,

Bách Vũ Trạch. Họ thấy Giang Hạo Vũ đẩy cửa bước vào nên hoảng hốt và đứng hết

dậy.

Giang Hạo Vũ không nhìn ai. Anh bước đến ngồi xuống đầu giường bệnh, dịu dàng

nhìn cô và vuốt tóc cô, chạm lên gò má gầy gò của cô.

“Mọi người vất vả rồi, mau về nghỉ ngơi đi! Tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”

“Nhưng anh...” Tô Á Nam muốn nói anh vẫn chưa khỏe và còn sốt, bác sỹ dặn anh

cần phải nghỉ ngơi.

Nhưng Chương Vận ngăn cô lại.

Chương Vận làm động tác bảo tất cả mọi người ra ngoài rồi nói với Giang Hạo Vũ:

“Anh nên nói chuyện nhiều với cô ấy, có lẽ chỉ có anh mới có thể làm cho cô ấy

tỉnh lại”.

“Tôi biết, cảm ơn chị.”

Khi